Ôn Tưởng trừng mắt nhìn anh, biết anh muốn tốt cho mình, cô cắn răng, ngăn không cho nước mắt trào ra, đôi mắt ngấn lệ rưng rưng. "Cũng đã chết rồi, đi xem một chút thì có làm sao? Lúc còn sống không có kết quả, sau khi chết đi cũng không được thăm hỏi sao?"
Ôn Thậm Nho cũng đỏ mắt, quay đầu đi. "Bé Tưởng, anh ta không đáng đâu, thật đấy, quên anh ta đi!"
Ôn Tưởng ngồi xổm trên mặt đất, ôm đầu gối mà khóc lớn.
Anh muốn đến gần cô, muốn ôm cô, nhưng mà anh lại không làm được. Anh chỉ có thể nắm chặt tay, ánh mắt đầy ưu thương mà nhìn cô, nhìn cô đang trút hết những cảm xúc yếu ớt ra ngoài.
=======================
Bạn thân của Ôn Tưởng, Lâm Mật, đang múc kem, từng miếng từng miếng bỏ vào miệng cô. "Lại ăn thêm một miếng nào, ăn xong rồi đừng nghĩ về anh ta nữa." Trước kia, Lâm Mật luôn đứng trên lập trường của Ôn Tưởng, thay cô trách mắng đối phương, gọi Nghiêm Văn Khâm là tên đàn ông đáng chết, nhưng khi anh ta thực sự chết rồi thì cô ấy cũng không dám xúc phạm người đã khuất, vì thế nên đã sửa cách nói của mình.
Mí mắt Ôn Tưởng sưng đỏ. "Không nghĩ gì hết, người cũng đã chết rồi, dù nghĩ tới cũng có làm được gì đâu."
Di động của Ôn Tưởng vang lên, cô lười biếng mà liếc mắt một cái, không thèm để ý.
Lâm Mật ngó qua thì thấy. "Đồ ngốc? Là ai vậy?"
"Anh họ tớ." Ôn Tưởng nằm rạp xuống bàn ăn, lại bị Lâm Mật kéo lên.
"Dậy đi, mặt bàn này bẩn lắm đó! Anh họ cậu sao? Không phải quan hệ của hai người không êm đẹp à? Anh ấy tìm cậu làm cái gì? Không phải cậu lại làm gì đó chứ?" Lâm Mật biết nhân vật anh họ này, thỉnh thoảng lại thấy báo nhỏ đưa tin chuyện tình cảm của anh và nữ minh tinh chụp ảnh người lớn nào đó, nhưng chưa bao giờ gặp được người thật. Tưởng và anh họ của cô, ở bên ngoài đều rất ít khi xuất hiện cùng một lúc, có người này thì không có người kia.
Ôn Tưởng lắc đầu. "Anh ý bị xe đâm hỏng đầu rồi, hiện tại tính tình trở nên rất tốt, làm tớ rất ngại khi bắt nạt anh ấy, cảm giác cứ như ức hiếp người tàn tật. Ba tớ nói, lần bị thương này của anh ấy có tính chất như tâm thần phân liệt, cũng không biết là bị một thời gian ngắn hay bị lâu dài, muốn tớ phải bao dung anh ấy. Cho nên lúc rảnh rỗi anh ấy cứ đến làm phiền tớ, hỏi đông hỏi tây."
"Nghiêm trọng đến vậy sao? Có khi nào sẽ đột nhiên nổi điên rồi đánh người không?"
Vẻ mặt Ôn Tưởng buồn bã, như thể đang nhớ tới hồi ức không tốt, tiêu cực mà lắc đầu.
Lâm Mật vừa thấy cô như vậy, biết ngay là cô đang còn nhớ tới Nghiêm Văn Khâm. Cô ấy lấy di động ra, tìm một câu chuyện cười để chọc cho cô vui.
"Bé Tưởng, em muốn đi đâu?" Cha Ôn tìm cho cô một tài xế nam trẻ tuổi, nói nhiều, hoạt bát, còn cực kì không biết lớn nhỏ, đã gọi cô là bé Tưởng thì thôi, lại có lần gọi cha Ôn là chú đẹp trai, làm mặt già của cha Ôn đỏ lên, không nói nên một câu nào.