Bẫy Mật
Chương 113
⬅ Trước Tiếp ➡
"Được rồi, mẹ biết sách giáo khoa của con có nói tới tháp nhu cầu của Maslow, nhưng thực tế thì lý thuyết này thiếu bằng chứng thực nghiệm, về sau cũng liên tục có những lý thuyết mới đính chính hoặc bác bỏ nó. Từ nhỏ mẹ đã không thích khoa xã hội cũng bởi vì nó thường đưa ra những kết luận giống như học thuyết động cơ, nhìn có vẻ như rất hợp lý nhưng không thể chứng minh bằng thực nghiệm, cũng chẳng hề có ý nghĩa thực tế." Mạc Tiệp ngẩng đầu nhìn anh, nói năng hùng hồn, "Làm tình với con khiến mẹ cảm thấy tình yêu rất ngọt ngào, về mặt tinh thần được thỏa mãn, không thể được sao? Vậy tại sao con cho rằng hẹn hò ăn cơm cùng nhau không phải để thỏa mãn nhu cầu thấp kém như thèm ăn chứ?"
Bùi Ngọc nhướng mày, không còn gì để nói.
"Hơn nữa mẹ cũng lớn tuổi rồi còn nói chuyện yêu đương với một đứa trẻ mười sáu tuổi, người ta sẽ cười nhạo mẹ đấy." Mạc Tiệp lại chôn đầu vào bụng dưới anh, vòng tay quanh hông anh buồn rầu nói.
"Nhưng khi mẹ mười sáu tuổi chưa từng nói chuyện yêu đương mà." Bùi Ngọc bất đắc dĩ sờ đỉnh đầu cô.
"Khi mẹ mười sáu tuổi thì con chỉ mới sáu tuổi, cho dù muốn nói chuyện đó cũng không thể." Mạc Tiệp nhỏ giọng trách móc.
Bùi Ngọc sững sờ, sau đó nhíu mày cười nói "Không phải tôi thì không thể sao?"
"Ừm." Cô trả lời không chút do dự.
"Vậy giờ mẹ tìm được bạn trai mười sáu tuổi rồi, không nói chuyện yêu đương ngọt ngào chẳng phải là phung phí của trời sao?" Bùi Ngọc hất cằm lên, cười nói, "Chờ tôi lớn thì không còn cơ hội này đâụ"
Mạc Tiệp nghe vậy liền ngẩng đầu lên "Con nói cũng đúng nhỉ "
"Ừm, mẹ ăn kem không? Tôi mua cho mẹ." Bùi Ngọc nói năng nhỏ nhẹ dụ dỗ cô, rốt cuộc gỡ được bàn tay từ trên người mình ra.
"Nhưng con cương cứng rồi kìa."
Nhịn một lát là ổn thôi."
"Được rồi, vậy con trở về sớm nhé." Mạc Tiệp lưu luyến níu áo thể thao của anh.
"Ừm." Bùi Ngọc hôn cô một cái, sửa sang lại quần áo xộc xệch rồi ra cửa.
Mạc Tiệp nằm một mình trên giường chơi điện thoại, cô nhận được một tin nhắn WeChat.
"Đàn chị, tôi sắp về nước rồi, sắp tìm chị ăn chực đây."
Là sư đệ cùng học ở Mỹ với cô Phó Tư Thành, lần nào anh ta cũng ra vẻ rất thân thiết với cô gọi cô là đàn chị, song trên thực tế, anh ta học bác sĩ tới năm hai thì từ bỏ vì thấy nhàm chán rồi trở thành game thủ chuyên nghiệp, bởi vì thực lực mạnh, ngoại hình tốt và gia thế hiển hách nên rất nổi, độ nổi tiếng của anh ta còn hơn cả ngôi sao nam đang hot, nắm giữ một lượng fans lớn ở trong nước.
"Đừng đừng. Tôi không muốn bị chó săn chụp ảnh lại đâụ" Mạc Tiệp trả lời.
Phó Tư Thành "Đàn chị lần nào cũng lạnh lùng như vậy đáng thương , uổng công tôi còn chuẩn bị quà cho đàn chị."
"Đúng rồi, nếu tặng quà cho tiểu nam sinh mười sáu tuổi thì nên tặng cái gì mới được?" Mạc Tiệp khiêm tốn xin chỉ bảo, ngừng lại một chút rồi bổ sung, "Tiểu nam sinh từ nhỏ trong nhà đã có kha khá tiền nha."
"Mười sáu tuổi.. Switch ?"
Cậu bé ấy không thích chơi game, có cái gì có phong cách và thích hợp với cậu bé ấy một chút không?"

⬅ Trước Tiếp ➡