"Giáo sư Mạc, hay là cô xem những thứ này trước đi." Lâm Lâm chậm rãi lấy ra một bì thư, nhẹ nhàng đặt lên trên bàn làm việc của cô, "Cô xem trước đi rồi chúng ta nói chuyện tiếp."
Mạc Tiệp nhìn cô ta một cái rồi mở bì thư ra, phát hiện bên trong là một chồng ảnh, tất cả là ảnh chụp cửa sổ nhà cô, có thể thấy rõ nhiều bức ảnh cô và Bùi Ngọc ôm hôn nồng nhiệt.
"Bê bối xảy ra quan hệ tình dục với học sinh vị thành viên này của cô một khi bị lộ ra hẳn là sẽ bị đại học T đuổi việc ngay lập tức, trên lý lịch của giáo sư Mạc xinh đẹp cũng có thêm một vết nhơ không thể xóa nhòa, chỉ sợ cuộc đời học thuật của cô cũng sẽ chấm hết vì chuyện này." Lâm Lâm bình tĩnh nhàn nhã gõ lên mép bàn, "Về phần tại sao bỗng nhiên tôi xuất hiện, tôi thấy có lẽ cô không biết rõ ba Bùi Ngọc có gia đình thế nào, ba nó có tiền hơn tưởng tượng của cô nhiều, ba đời nhà họ Bùi tham chính, chỉ có một mình anh ta theo thương trường. Trong ngành điện, ngành bất động sản, tất cả đều được độc quyền, về sau anh ta bị tố cáo có liên quan tới việc tham nhũng của gia đình trị , vì để né tránh bị điều tra việc kinh doanh nên anh ta di cư ra nước ngoài, sau khi biết tôi thì chúng tôi kết hôn chớp nhoáng rồi có Bùi Ngọc, sau bởi vì một vài nguyên nhân.. tôi cũng không tiện nhiều lời, nói chung chúng tôi bắt buộc phải ly hôn, con ở với anh ta, sau đó chúng tôi cũng không liên lại với nhau nữa, thật sự là bắt buộc phải như vậy."
Chủ nghĩa gia đình trị là việc những người có quyền lực, có vị trí lãnh đạo tạo lợi thế hay ban đặc ân cho những người trong gia đình hoặc bà con thân thuộc.
Mạc Tiệp bỏ bức ảnh vào lại bì thư rồi để lên bàn, ngón tay khẽ run.
"Lần này tôi tới là bởi vì.. nếu như lúc này Bùi Ngọc đổi sang họ Lâm thì có thể được chia vài tỷ từ gia sản gia tộc Lâm thị." Lâm Lâm nói năng nhẹ nhàng rồi cười cười nói tiếp, "Thật ra chuyện đó là thứ yếu, chỉ là gần đây tôi mới biết ba nó đã qua đời, cho nên muốn cố gắng thực hiện nghĩa vụ làm mẹ. Dù là từ góc độ nào, tôi cũng có năng lực cho nó cuộc sống tốt hơn so với cô. Giáo sư Mạc mới chỉ hai mươi sáu tuổi, ưu tú, xinh đẹp, có tiền đồ sáng sủa, tôi tin rằng với điều kiện của cô không thiếu người đàn ông xứng đôi yêu cô. Trưa nay cô đến bệnh viện, cô mang thai thật sao?" Lâm Lâm nhìn sắc mặt trắng bệch của cô, ngừng một chút rồi mới nói tiếp, "Bùi Ngọc mới chỉ mười sáu tuổi, tôi cho rằng cô cần phải trả lại cho nó một cuộc sống của người bình thường. Cô ngẫm lại xem cô làm mẹ kế như thế nào? Chỉ sợ chính cô cũng khó đồng tình với hành động của mình. Cần gì phải phá hủy chính mình, cũng phá hủy cả nó nữa?"
"Không phải cô nên hỏi ý Bùi Ngọc nữa sao? Chúng ta không có quyền quyết định tương lai của cậu ấy." Tiếng nói của Mạc Tiệp run rẩy, thái độ kiên định ban đầu sớm đã chẳng còn nữa.