Bẫy Mật
Chương 148
⬅ Trước Tiếp ➡
Đối với người từ nhỏ đã được con gái tặng quà rồi có vô số fans và sasaeng fan như Phó Tư Thành, còn có chuyện gì thê thảm hơn việc theo đuổi phụ nữ sáu năm vẫn không theo đuổi được? Theo đuổi sáu năm mà người ta vẫn còn không biết anh thích mình.
Sasaeng fan được biết đến rộng rãi như là người hâm mộ bị ám ảnh quá mức bởi Hallyụ Mặc dù "sasaeng" phần lớn không được coi là người hâm mộ, nhưng nhiều nguồn vẫn gọi họ là "sasaeng fan".
"Đàn chị, tôi thích chị rất nhiều năm rồi." Phó Tư Thành vốn không muốn nói những lời này trước mặt Mạc Tiệp, nhưng lời nói của Mạc Tiệp khiến anh ta không thể kìm nén nổi xúc động nữa, "Nhưng tôi không lừa chị, tôi không muốn kết hôn là sự thật, tôi muốn kết hôn với chị cũng là sự thật."
"Hả.. là.. vì sao vậy?" Mạc Tiệp há miệng nghẹn lời, ngỡ ngàng hỏi. Cô trầm tư suy nghĩ cả một buổi tối giải quyết vấn đề Bùi Ngọc thế nào, vốn tưởng rằng đã làm rõ mạch suy nghĩ của anh ta, kết quả Phó Tư Thành bất ngờ nói ra những lời như thế, khiến cô không nói nên lời. Nếu như vấn đề tình cảm có thể rõ ràng mạch lạc giống như logic trong toán học thì tốt rồi, Mạc Tiệp đau đầu nghĩ vậy.
"Tại sao ư.. bởi vì đàn chị thật sự là thần tiên tỷ tỷ." Phó Tư Thành cười tự giễụ
"Đừng nói bậy, thần tiên tỷ tỷ cái gì chứ." Mạc Tiệp cười xấu hổ liếc mắt nhìn Bùi Ngọc, thấy anh nhìn Phó Tư Thành với vẻ mặt nghiêm túc.
"Đàn chị còn nhớ năm đó khi chị giành được huy chương vàng chị đã nói gì không? Năm đó chị là người duy nhất đạt điểm tối đa, truyền thông trong nước đưa tin nói chị là thiên tài thiếu nữ xinh đẹp, người bình thường đã sớm kiêu ngạo ngút trời rồi. Nhưng lúc đó chị tiếp nhận phỏng vấn chỉ nói rằng, thi một lần đạt được điểm cao nhất có gì ghê gớm chứ, cũng không có nghĩa chị là người mạnh nhất, tất cả mọi người đều rất lợi hại, chỉ là số chị may hơn một chút thôi. Chị còn nói, chị thi đấu không phải vì thứ tự và điểm số, chị chỉ thích hưởng thụ thú vị khi giải đề và quá trình thực nghiệm, chị không thích bị so sánh với người khác, cũng không có lòng háo thắng gì." Nói tới chỗ này Phó Tư Thành bất giác nở nụ cười, "Khi đó tôi còn nhỏ, trong lòng nghĩ là, chờ khi tôi giành được điểm tối đa, cũng phải giả vờ nói như vậy. Tôi tham gia IPhO ba lần, ba lần giành huy chương vàng, nhưng chưa có lần nào đạt điểm tối đa, bởi vậy vẫn luôn không có cơ hội nói như vậy."
"Tôi.. đã nói vậy sao?" Mạc Tiệp lúng túng nói, chuyện lâu như vậy rồi cô thật sự không còn ấn tượng gì.
"Về sau tôi mới hiểu ra, không phải chị cố ý nói như vậy mà là chị thật sự nghĩ vậy." Phó Tư Thành rơi vào hồi ức, không giấu nổi ý cười trên khóe miệng, "Chị thật sự không ganh đua so sánh với người phàm hay có tâm trạng khoe khoang thấp kém, chị lặng lẽ không bởi vì khiêm tốn, bởi vì chị vẫn luôn giữ vững lòng dạ ban đầu làm chuyện mình thích, tuyệt nhiên không quan tâm người khác nghĩ thế nào nói thế nào, chị không lãng phí thời gian vào những chuyện không quan trọng, chị có hạnh phúc đơn thuần nhất."

⬅ Trước Tiếp ➡