Cô không ngừng kêu khổ trong lòng, cưỡng chế sợ hãi dùng đèn điện thoại tìm còi báo động, vào lúc này thang máy lại chợt rung lên, cô đeo giày cao gót không quen nên không đứng vững được, bất ngờ ngã về phía saụ
"Á.." Cô hét lên theo bản năng, sau đó bị một người nhẹ nhàng nắm chặt tay đỡ lại. Ấm áp truyền tới trên đầu ngón tay, lúc này cô mới nhớ ra Bùi Ngọc cũng ở trong thang máy, không biết tại sao lại không thấy hốt hoảng nữa.
"Bùi Ngọc, cậu mau báo cảnh sát đi." Cô nắm chặt ngón tay anh nói.
Anh không lên tiếng, ngón trỏ thon dài khẽ lướt qua lòng bàn tay cô, dễ dàng dẫn tới một cơn tê dại.
Tim Mạc Tiệp đập nhanh hơn, không khỏi xấu hổ vô cùng. Lửa cháy tới nơi rồi mà anh vẫn còn lòng dạ trêu cô.
"Tôi muốn ngủ với mẹ." Bùi Ngọc bình tĩnh như thường, giống như làm nũng ghé vào tai cô nói.
"Cậụ. chớ làm càn, điện.. thang máy.. a.." Mạc Tiệp nói được một nửa liền cảm thấy đầu ngón tay anh bắt đầu sờ mông cô.
"Chúng ta cùng chết ở đây cũng rất tốt." Bùi Ngọc cúi đầu ngậm cái cổ thơm ngát của cô mút nhẹ rồi lên tiếng, "Rất lãng mạn."
"Cậu nói bậy bạ gì đó? Cậu không gọi thì tôi gọi." Mạc Tiệp xấu hổ đỏ mặt, trốn tránh anh cắn mút đẩy anh ra.
"Đừng." Ở trong bóng tối Bùi Ngọc đoạt lấy điện thoại cô một cách chuẩn xác, ôm cô khẽ nói, "Thang máy không hỏng nữa em sẽ bỏ đi, nếu hỏng thì em có thể ở mãi trong ngực tôi rồi."
"Liệu có phải cậu giở trò gì với thang máy không đó?" Mạc Tiệp hoài nghi hỏi.
"Tôi chỉ bảo nhân viên cúp điện, kết quả bây giờ thật sự có trục trặc rồi." Bùi Ngọc nói rất nhẹ nhàng, giống như không phải anh bị nhốt ở bên trong vậy.
rốt cuộc muốn thế nào?" Mạc Tiệp thật sự bội phục dũng khí làm loạn của anh, "Tư Thành chờ lâu không thấy tôi sẽ lo lắng lắm đó. Cậu đừng làm gì ở chỗ này. Ngộ nhớ bị cậu ấy nhìn thấy thì cậu ấy sẽ khó chịu lắm." Trước đây cô không biết tình cảm của anh ta thì thôi đi, hiện tại biết rồi nghĩ thế nào cũng thấy áy náy.
"Em sợ anh ta khó chịu mà không sợ tôi khó chịu sao?" Bùi Ngọc nói xong liền luồn tay vào trong quần lót cô làm loạn, "Có phải em cảm thấy tôi khó chịu không có gì đáng để ý, giống như đứa trẻ ngã rách tí da, qua mấy ngày thành sẹo là lành phải không?"
"Tôi chưa từng nghĩ vậy, hôm nay lòng tôi rất loạn, có gì để sau này nói không được sao?" Mạc Tiệp giữ bàn tay sờ loạn xung quanh của anh, tinh dịch còn sót lại trong cơ thể chảy ra, cô quẫn bách khép chặt hai chân, "Có lời gì không thể để mai nói sao, cần phải sử dụng cách thức nguy hiểm này sao?"
"Tôi không dùng cách này em sẽ nghe sao? Tôi hiểu rõ em mà, em chắc chắn mềm lòng, thật sự muốn cho anh ta một cơ hội rồi. Tôi vốn tưởng rằng em bị anh ta lấy cái cớ vụng về như vậy lừa hôn sẽ tức giận, cho rằng anh ta là người sĩ diện sẽ không bộc lộ tâm tư trước mặt tôi, kết quả chữa lợn lành thành lợn què cho anh ta cơ hội mất rồi, tôi là lợn." Sắc mặt Bùi Ngọc không vui, nổi tính trẻ con quấn lấy cô không buông tay, "Tôi mặc kệ, rõ ràng trong lòng em còn có tôi, tôi không cho em có vướng mắc gì với người đàn ông khác nữa."