⬅ Trước Tiếp ➡
Bốn năm tình cảm, cô đã làm biết bao nhiêu điều vì hắn, cuối cùng nhận lại chỉ là sự phản bội 
Giờ đây, Ôn Mạn mới hiểu rõ, Cố Trường Khanh ở bên cô chỉ để chơi đùa, chưa bao giờ có ý định cưới cô 
Thế mà cô lại luôn mơ mộng về một đám cưới.
Nước mắt lăn dài trên má, Ôn Mạn tự giễu mình bằng một nụ cười cay đắng.
“Ôn Mạn.”
Bên tai vang lên giọng nói của Bạch Vi. 
Ôn Mạn lau nước mắt, ngước nhìn lên, và sững sờ.
Ngoài cửa, không chỉ có Bạch Vi và chồng cô ấy, mà còn cả Hoắc Thiệu Đình.
Hoắc Thiệu Đình đã thay một bộ đồ khác, áo sơ mi xanh đậm, quần tây xám sắt, phong cách rất lịch lãm.
Bạch Vi lo lắng nhìn Ôn Mạn, nhưng cô không nhắc đến Cố Trường Khanh, chỉ giải thích  “Đột nhiên trời mưa, tạm thời không đánh golf được.”
Chồng của Bạch Vi cũng phụ họa  “Đúng đúng  Để hôm khác hẹn lại... À, luật sư Hoắc, hay anh tiện đường đưa Ôn Mạn về giúp? Tôi với Bạch Vi đang có chút việc gấp.”
Hoắc Thiệu Đình nhìn thoáng qua Ôn Mạn và đôi mắt đỏ hoe của cô, ánh mắt không rõ ý tứ.
Một lúc sau, anh nhàn nhạt đáp  “Việc nhỏ thôi.”
Bạch Vi thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn xót xa cho Ôn Mạn.
Ôn Mạn không còn lựa chọn nào khác, cô đành đi theo Hoắc Thiệu Đình.
Bên ngoài, quả nhiên mưa gió dữ dội, sấm chớp rền vang. Bãi đỗ xe lại là ngoài trời, Hoắc Thiệu Đình đi lấy xe. Chẳng mấy chốc, một chiếc Bentley màu vàng nhạt từ từ tiến đến trước mặt cô. Ôn Mạn không có ô, cũng không dám yêu cầu anh xuống xe đón.
Chỉ vài bước chạy nhanh, nhưng quần áo của cô đã ướt gần hết.
Ngồi vào xe, Ôn Mạn hơi lo lắng, sợ Hoắc Thiệu Đình không vui.
Hoắc Thiệu Đình liếc nhìn cô một cái, không nói gì, khởi động xe.
Câu lạc bộ nằm trên sườn núi, xe phải đi vòng vài vòng mới xuống được chân núi. Trong xe bật điều hòa mát lạnh, chẳng bao lâu Ôn Mạn đã run cầm cập, môi cũng nhợt nhạt đi.
Khi dừng đèn đỏ, Hoắc Thiệu Đình lấy một chiếc áo khoác từ ghế sau, ném cho cô  “Mặc vào.”
Ôn Mạn khẽ cảm ơn.
Cô choàng áo của anh lên người, cảm giác ấm áp hơn nhiềụ Thế nhưng Hoắc Thiệu Đình không tắt điều hòa, ánh mắt anh vẫn tập trung vào con đường phía trước.
Trời mưa lớn, giao thông tắc nghẽn, đợi qua vài lượt đèn xanh mà xe vẫn không nhúc nhích.
Hoắc Thiệu Đình rút từ ngăn để đồ ra một gói thuốc, châm một điếu, nhả khói từ từ, rồi hỏi với vẻ như không quan tâm  “Cô đã ở bên Cố Trường Khanh bao lâu?”
Ôn Mạn ngẩn người.
Nhưng cô vẫn trả lời thật lòng  “Bốn năm.”
Hoắc Thiệu Đình thoáng ngạc nhiên, ánh mắt lướt qua đôi chân dài trắng trẻo của cô, trong đáy mắt thấp thoáng chút du͙c vọng.
Anh nghiêng người, giọng điệu hờ hững  “Ngủ với nhau mấy lần?”
Câu hỏi quá thẳng thắn khiến Ôn Mạn vô cùng bối rối.
Thật ra, cô chưa từng qua lại thân mật với Cố Trường Khanh 
Khi còn bên nhau, hai người chỉ dừng lại ở những cái hôn thoáng qua, không có gì sâu sắc hơn. Ôn Mạn im lặng hồi lâụ
Hoắc Thiệu Đình không ép cô trả lời, chỉ chậm rãi hút hết điếu thuốc, đúng lúc đó dòng xe nhích lên được một đoạn.
Anh tấp xe vào lề đường.
Ôn Mạn chưa kịp hỏi chuyện gì, đã nghe tiếng “tách” rất khẽ, dây an toàn của cô được mở ra.
Ngay sau đó, cô bị anh kéo lên ngồi trên đùi.

⬅ Trước Tiếp ➡