Sự xuấthiện của An Ninh đối với Chu Dực Chi mà nói là một chuyện ngoài dự kiến, nhưng anh rấtthí¢h cái ngoài dự kiến này.
Trước mắt, An Ninh không có chỗ nào làm anh không thí¢h.
Giọng nói cũng rấtbùi tai, ngọt ngào mềm mại, tính cách so với tɾong tưởng tượng của Chu Dực Chi thậm chí còn ngoan ngoãn hơn nhiều, quả thực khớp với tiêu chuẩn của anh đến cực điểm.
Cuộc sống vốn cô đơn và buồn tẻ như được thắp lên một tia hy vọng, anh hận không thể lập tức điều tra xem bé chim múp ngoan ngoãn đáng yêu lại có chút khờ khờ ngốc ngốc này tên gì, ở đâu, tốt nhất là có thể bắt bỏ vào lồng ngay hôm saụ
Nhưng nếu làm vậy khẳng định bé chim múp sẽ bị dọa sợ, vì vậy anh cần phải thực hiện từng bước từng bước một.
“Hôm nay em mặc bộ nào?”
Chu Dực Chi biết An Ninh đã mua rấtnhiều nội y tình thú, từ những bức ảnh cậu chụp có thể thấy người này dường như rấtthí¢h màu trắng.
Thật trùng hợp, anh cũng thí¢h màu trắng.
Ngón tay An Ninh cào cào trên ga trải giường, nhỏ giọng nói “… Mặc bộ có đuôi thỏ.”
Trí nhớ Chu Dực Chi rấttốt, anh chóng nhớ lại toàn cảnh bộ quần áo ấy, cười khẽ “Ồ, hôm nay là bé thỏ nhỏ lén mặc quần lót chữ T à?”
Đây là bộ nội y tình thú ít vải nhất của An Ninh, phần thân trên là áo ống, bên dưới là quần chữ T, sau mông còn có một cái đuôi thỏ lông mềm.
Thật ra còn vòng tay, vòng ͼhân, tai thỏ, linh tinh đủ thứ phụ kiện, nhưng An Ninh lại quá xấu hổ để có thể đeo chúng.
“Nằm xuống giường, nhỏng cao mông lên rồi vẫy đuôi cho anh xem, được không?”
Hai má An Ninh đỏ bừng, nói cứ như anh có thể thật sự nhìn thấy vậy, có điều cậu vẫn làm theo, chiếc đuôi tròn được điểm xuyến chỗ xương cụt không ngừng lắc lư lên xuống trên không trung, đặc biệt dụ người.
“Cục cưng, em có biết cái đuôi kia dùng để làm gì không?”
“Dạ?” An Ninh nghĩ nghĩ, không ¢hắc chắn nói “Không phải… Chỉ là một vật trang trí thôi sao?”
Giọng Chu Dực Chi có chút khàn khàn “Nếu bây giờ anh đang ở cạn♄ em thì anh có thể cầm cái đuôi đó, nhét vào, dùng sức khuấy nát cái lỗ của em”
“Anh có muốn em làm như vậy không?”
Nghe Chu Dực Chi từng câu từng chữ miêu tả cảnh tượng đó, An Ninh giống như thật sự cảm nhận được. Người đàn ông đứng phía sau cậu, bàn tay to lớn cầm chặt cái đuôi, dùng sức đâm vào, đuôi nhỏ chui thẳng vào tɾong lỗ, cậu bị chọc nguấy tới vừa đau vừa đã, không ngừng đá ͼhân.
An Ninh bị chính sự tưởng tượng của mình kích thích tới chảy nước không ngừng, bên tɾong lỗ nhỏ giật giật, một mảng lầy lội.
“Tự chơi được không? Cục cưng tự cầm đuôi đâm vào đi, sẽ sướng lắm đấy.”
An Ninh không nói được hay không được, tới khi phản ứng lại thì cậu đã chạm vào cái đuôi mềm mại tròn tròn kia, sự kích thích lạ thường khiến cậu càn rỡ rên ɾỉ thành tiếng.
“Ưm a… Ôi… Sướng thật đó…”
“Chịu không nổi… A… Kỳ lạ quá đi.”
Chu Dực Chi nghe mà nóng nảy tɾong lòng, thả côn thịt̠ cương cứng đến đau nhức của mình ra, hận không thể lập tức đến bên người kia, cầm cái đuôi ấy hung hăng chọc nguấy một trận, vo lại thành một cục nhét vào tɾong cái lỗ múp mềm nào đó, cuối cùng ra sức thao vào.
“Mẹ kiếp Dâm chết đi được, tự chơi mình mà cũng có thể rên đĩ như vậy, thiếu đụ đúng không?”
“Bé thỏ dâm, em rên lớn như vậy không sợ bị người khác nghe thấy sao?”
An Ninh vừa quỳ vừa lắc mông một lát rồi dần nằm rạp xuống giường, Chu Dực Chi bỗng nghĩ ra cách chơi mới. Anh cầm cái đuôi nhỏ liên tục chọc nguấy lên xuống trước sau, sợi dây mảnh sớm đã bị nước dâm cuộn trào làm cho ướt sũng, lúc ma sát liền phát ra tiếng nước òm ọp.
“A… Không được, em sắp ra… ưm ha…” Cái đuôi bị mồ hôi tɾong lòng bàn tay làm cho ướt nhẹp, dính lại một chùm, lúc lên đỉnh, cả người An Ninh như có dòng đïện chạy qua, mu bàn ͼhân duỗi căng cứng, trên môi cắn ra dấu răng “A… Em ra…”
Chu Dực Chi trêu ghẹo cười “Sao nhanh vậy? Cái này đã là gì, cục cưng à, nếu anh đụ em bằng côn thịt̠ bự thì một đêm em sẽ lên đỉnh bao nhiêu lần nhỉ?”
“Ha… Lỗ nhỏ bây giờ ¢hắc chắn rấtđẹp, chụp cho anh xem, được không?”
An Ninh chưa bao giờ vừa nói chuyện vừa chụp hình như vậy, điều này làm cậu càng thêm thẹn thùng, vào lúc còn đang rối rắm thì đột nhiên nhận được một tấm ảnh…
Là Chu Dực Chi gửi tới, một bức ảnh anh sục côn thịt̠ thủ dâm.