An Ninh mím môi “Tôi thật sự không biết uống, tôi…”
“Kêu cậu uống thì uống đi Có nể mặt hay không?” Âm lượng của hắn ta đột nhiên tăng lên, dọa cho An Ninh sợ đến mức run bắn người.
Tầm mắt xung quanh đều tụ tập vào chỗ này, bầu không khí không còn nhiệt liệt như trước, Mũi Khoằm thấy An Ninh vẫn không chịu đồng ý thì hơi sượng mặt xấu hổ, hắn ta duỗi dài cánh tay, thế mà lại muốn rót thẳng vào miệng An Ninh.
Có người không chịu được nữa, “Ê” lên một tiếng, nhưng chưa kịp mở miệng thì một giọng nói hơi âm u và hung tợn đột ngột xen vào nannan
“Nể mặt? Mặt mũi của cậu lớn bao nhiêu?”
Chu Dực Chi đứng lên, bóng đen to lớn đổ xuống, tràn ngập vẻ áp bức, anh đá vào bàn, “rầm” một tiếng, đồ uống đầy màu sắc lấp kín hơn một nửa cái bàn cũng run lên theo “Cậu xem mặt mũi tôi có lớn hay không? Có đủ cho cậu uống hết mấy cái này không?”
Mũi Khoằm vốn đang hùng hổ dọa người, đâu có nghĩ rằng Chu Dực Chi sẽ mở miệng, hắn ta nhận ra đối phươռg, cũng biết anh là người không dễ đối phó, tɾong lòng rủa thầm đúng là xui xẻo, nhưng ngoài mặt thì vẫn nịnh nọt cười nói “Chỉ đùa một tí, giỡn chút xíu thôi, đừng xem là thật, mọi người tiếp tục, tiếp tục đi.”
Chu Dực Chi nhìn lướt qua nam sinh xinh đẹp đứng ở chỗ tối tăm, không thấy rõ mặt mày, mũi và cằm nhỏ nhắn tinh xảo, miệng hơi hé mở, dường như rấtkinh ngạc.
Anh cũng không chú ý nam sinh này nói gì, giọng cậu rấtnhỏ, về cơ bản là không truyền đến tai anh, ngược lại là thằng ngu kia ồn ào như quạ đen, khiến anh càng lúc càng thấy khó chịụ Anh lại rót thêm một cốc nước nữa rồi ngồi trở về.
Từ lúc Chu Dực Chi mở miệng thì An Ninh đã choáng váng, trên người nổi một lớp da gà giống như bị căng thẳng.
Tuy ngữ khí hơi âm u và hung tợn, nhưng giọng nói này, giọng nói này…
An Ninh trợn mắt vì khó tin, đây rõ ràng là giọng của ZZZ Tuy có khác biệt so với tɾong audio, nhưng bọn họ đã gọi đïện nhiều lần như vậy, cậu còn lạ gì giọng nói của anh nữa Nhưng mà… sao ZZZ lại xuấthiện ở đây?
Không thể nào… An Ninh vừa hoảng loạn vừa chột dạ, phủ nhận theo bản năng, có lẽ chỉ hơi giống thôi, trên thế giới có nhiều người có giọng nói tương tự nhau như vậy mà, có gì lạ đâu, sao có thể trùng hợp đến mức gặp phải một người có chất giọng hơi giống thì chính là ZZZ được?
Dù thế nào đi chăng nữa, An Ninh không muốn tiếp tục nán lại, cậu cầm cặp sách lên, lúc đi ra ngoài thì không nhịn được ngoái đầu lại nhìn thoáng qua nannan chàng trai có khuôn mặt thâm thúy kia đang ngửa cằm uống nước, hầu kết nhô ra không ngừng lăn lăn, trên ngón trỏ thon dài đang nắm cái cốc thủy tinh là một chiếc nhẫn trơn màu bạc, dưới sự phản chiếu của ánh đèn, tỏa ra ánh sáng lóng lánh.
Con ngươi An Ninh dần dần co lại, toàn bộ máu tɾong cơ thể nháy mắt đông đặc lại.
An Ninh quả thực hoảng muốn chết, vừa hoảng vừa sợ.
Bí mật mà cậu vẫn luôn che giấu ngay khoảnh khắc đột nhiên không kịp đề phòng nhận ra ZZZ thì đã không thể che giấu được nữa.
Gần như có thể nói là chạy trối chết, tim đập thật nhanh, An Ninh ôm trống ngực đang đập thình thịch lại, nhất thời tɾong đầu quay cuồng liên hồi.
Thật sự là ZZZ sao? Có phải là trùng hợp giọng nói có hơi giống, lại còn đeo nhẫn cùng một vị trí hay không? Chiếc nhẫn kia lại không có gì đặc biệt, bây giờ người thí¢h đeo trang sức vật phẩm cũng rấtnhiều, có thể chứng minh được cái gì chứ?
Lòng mang một chút tâm lý may mắn, nhưng mới vừa trở lại phòng cho thuê không bao lâu, đã biến mất hoàn toàn.
ZZZ gọi đïện thoại tới.
Giọng điệu say khướt, so với bình thường thì lè nhè hơn một chút, vừa gọi tới đã nũng nịu kêu cậu là cục cưng, bé chim ngoan, khi bọn họ nói chuyện thì anh luôn là người chiếm vị thế chủ đạo, bây giờ lại cảm thấy có vài phần đáng thươռg.