“Con mẹ nó đời này sẽ không bao giờ thích cậu.”
“Tên lừa đảo này lại lừa bà.”
“Nhưng mà cậu xấu xa như vậy, mình vẫn rất yêu cậu.”
Quý Từ yên lặng nghe cô nói, ít nhất lặp đi lặp lại ba lần mới xác định cô uống say.
Bây giờ là 11h đêm.
Quý Từ nhẫn nại hỏi: “Cậu ở chỗ nào, mình đến đón cậu.”
Tần Yên tiếp tục nói lung tung, cuối cùng trước khi cúp máy cũng nói tên quán bar. Quý Từ gọi xe taxi đến cửa quán bar. Cô dặn dò tài xế chờ mình một lát, chút nữa sẽ đưa thêm tiền, rồi tự mình đi vào trong đón người.
Trong nhà tài xế cũng có con nhỏ, nhìn thấy khuôn mặt đầy lo lắng của Quý Từ, hứa rằng nhất định sẽ chờ cô, còn dặn cô đón người xong liền đi ra, trong đó không an toàn.
Quý Từ cong mắt cười rồi nói cảm ơn.
Vừa đi vào cửa, Quý Từ liền thấy Tần Yên đang bị hai người đàn ông th* t*c sàm sỡ, còn có ý định c**ng b*c, cô liền lập tức kéo Tần Yên đi.
Nhìn thấy một bàn tay trắng nõn nhỏ bé túm chặt mình, lão già quay đầu rồi hai mắt sáng lên. Đang chuẩn bị s* s**ng một phen, “bang” một tiếng, tay đã bị đánh gãy.
Không khí xung quanh ngay lập tức trở nên căng thẳng. Không bao lâu lại xuất hiện thêm hai kẻ say rượu, bốn người vây quanh Quý Từ. Quý Từ đưa Tần Yên đến quầy bar, dặn dò người pha chế rượu chăm sóc cho Tần Yên, chàng nhân viên đỏ mặt đáp ứng.
Quý Từ đem tóc rối búi cao lên, phía trên mặc một áo thể thao hồng nhạt, phía dưới mặc một chiếc quần đùi. Đôi chân thẳng tắp, trắng mịn đạp một cú tàn nhẫn, mau lẹ chuẩn xác, động tác liên tục thoạt nhìn thật xinh đẹp.
Dáng người yểu điệu, đánh nhau cũng rất gợi cảm, làm người khác muốn ngừng mà không được, tất cả đàn ông trong quán bar đều như lang sói nhìn chằm chằm Quý Từ.
Khi Quý Từ giơ chân đá người, Khương Hình đứng trên tầng hai đã nhìn thấy, ánh mắt càng thêm sắc lạnh. Quán bar này là của anh họ Khương Hình mở, ba người thường xuyên qua đây.
Tần Yên thường xuyên vì một tên khốn nạn nào đó mà lại đây uống say, vài lần trước đó đều được Trần Viễn hoặc Khương Hình ra tay cứu giúp.
Mấy ngày này tính tình Khương Hình càng ngày càng khó đoán, khi ở tầng hai thấy Tần Yên đang bị quấy rối, Trần Viễn muốn ra tay giúp đỡ nhưng bị Khương Hình ngăn lại.
Nói để cho Tần Yên nhớ kỹ, bằng không mỗi lần đều mượn rượu gây rối, rồi lại bắt Trần Viễn giải quyết. Không ai ngờ rằng Tần Yên sẽ gọi điện thoại lung tung, hai người còn chưa dự đoán được là ai thì người tới lại là Quý Từ.
Trần Viễn nhìn thấy Quý Từ bước vào cửa, hai mắt trợn tròn, vội vàng nhìn qua Khương Hình.
Mặt Khương Hình không biểu cảm, tiếp tục uống rượu. Nếu như Trần Viễn hỏi thì nhất định sẽ bị cậu bóp nghẹt cổ.
Giải quyết xong, Quý Từ để lại số điện thoại cho anh chàng ở quầy bar, nói rằng những thứ mà do cô làm vỡ thì cô sẽ bồi thường lại cho quán.