⬅ Trước Tiếp ➡
Quý Từ thành thật trả lời bởi vì bản thân không biết làm.
Giáo viên đề nghị, lần sau khi viết đáp án thì đừng dùng tay viết, mà nên để xuống đất dùng hai chân giẫm lên, nói không chừng đạt điểm cao hơn.
Quý Từ đứng nhìn cô giáo một lát rồi nghiêm túc trả lời lại, lần sau sẽ thử xem sao.
Quý Từ bị phạt đứng ở bên ngoài, lòng bàn tay của Triệu Thu Nguyệt đã ra đầy mồ hôi.
Khi cô mượn đề để chép thì trông thấy lớp trưởng rất lo lắng nhìn Quý Từ ngoài cửa sổ, bút bi trong tay cô càng bị siết chặt hơn.
Sau khi có kết quả xếp hạng, cả lớp sẽ tiến hành thay đổi chỗ ngồi.
Giờ giải lao trước khi đổi chỗ một ngày, Triệu Thu Nguyệt líu la líu lô phổ cập thông tin cho Quý Từ, chủ yếu là liên quan đến Khương Hình.
Khương Hình khi thi luôn luôn chỉ làm bài thi toán, nhưng thật ra cậu có thể nói lưu loát tiếng Anh.
Bởi vì cậu ở nước ngoài từ nhỏ, cấp Hai mới chuyển về.
Khuôn mặt của Khương Hình giống như con lai là bởi vì mẹ cậu chính là con lai giữa Trung- Pháp.
Nhà Khương Hình rất giàu có, cụ thể có bao nhiêu tiền thì không ai biết được.
Khương Hình….
Quý Từ không bàn tán, cũng không ngắt lời, chỉ nhìn đối phương rồi hỏi một câu.
“Cậu thích Khương Hình à?”
Triệu Thu Nguyệt nghe thấy thế, mặt thoáng chốc đỏ lên, chỉ cười ha ha và nói, sao mình có thể thích con người ngang ngược, nóng tính như cậu ấy được.
Triệu Thu Nguyệt và Quý Từ phải đổi chỗ ngồi.
Triệu Thu Nguyệt chuyển tới ngồi cùng bàn với lớp trưởng, còn Quý Từ và Khương Hình thì ngồi chung một bàn.
Ngày đổi chỗ ngồi, Khương Hình không đến trường, Quý Từ tự mình dọn bàn, giữa chừng còn có lớp trưởng giúp đỡ.
Ngay lập tức mọi người xung quanh có chút trêu đùa mờ ám, Triệu Thu Nguyệt đứng phía sau yên lặng một mình chuyển bàn.
Ngày hôm sau Khương Hình đi học, mọi người trong lớp đều thấy trên mặt cậu bị thương, trên trán có vết bầm tím, khóe miệng bị trầy da còn dính máu.
Không thấy bàn học đâu, Khương Hình rũ mắt lạnh lùng nhìn quanh phòng học, chỉ có một bàn trống ở gần cửa sổ.
Khi Khương Hình sải bước hướng đến chỗ Quý Từ, lớp trưởng đã chuẩn bị đứng dậy nói chuyện đổi chỗ với cậu.
Nhưng mà Khương Hình chẳng quan tâm chuyện gì.
Nhìn Quý Từ đang vùi đầu làm bài, biểu cảm không kiên nhẫn nói một câu: “Tránh ra.”
Quý Từ dừng bút, đứng lên nhường chỗ, Khương Hình đi vào chỗ ngồi rồi úp mặt lên mặt bàn ngủ.
Tin đồn rất nhanh bắt đầu rối tung lên.
Khi Tần Yên nằm bò bên cửa sổ muốn hỏi Quý Từ về tin đồn gần đây thì cô đang học từ đơn.
Quý Từ không để ý Tần Yên.
Tần Yên cũng không bỏ đi, cứ như vậy nheo mắt đánh giá thiếu nữ thẳng lưng ngồi ngay ngắn trước mặt.
Dáng người mảnh mai cân xứng, khuôn mặt tươi sáng, làn da trắng như tuyết, môi hồng răng trắng.
Đôi con ngươi màu nâu nhạt giống như mèo, vừa yêu kiều vừa quyến rũ.
Tần Yên lại cúi đầu nhìn phía trước của bản thân, nơi đó nhô lên không lớn lắm, trái ngược hoàn toàn với đối phương to lớn rất rõ ràng.
Thậm chí cách bộ đồng phục rộng thùng thình vẫn dễ dàng nhận ra được.

⬅ Trước Tiếp ➡