⬅ Trước Tiếp ➡
Quý Từ chọc chọc màn hình, rồi nói ‘Không có gì!’
Ngày hôm sau, Trần Viễn đến tìm Khương Hình.
Lần đầu tiên Trần Viễn gặp Quý Từ, đối với cô biểu hiện vô cùng nhiệt tình. Bây giờ sau khi nghe được tin đồn vớ vẩn liên quan đến Khương Hình cùng Quý Từ thì hai mắt liền bắt đầu sáng lên.
“Ôi, anh Hình, sao em cảm giác điện thoại của anh càng dùng càng mới?” Trần Viễn nhìn Khương Hình đang chơi trò chơi trên điện thoại.
Khương Hình ngước mắt lạnh lùng nhìn Trần Viễn, nói: “Ngu ngốc.”
Quý Từ giả bộ đang làm bài tập nhưng mắt vẫn hướng nhìn về điện thoại trên tay của Khương Hình.
Trần Viễn nói không sai, quả thực là mới.
Bởi vì chiếc điện thoại này là mới hoàn toàn.
Ngày hôm qua, chiếc điện thoại kia đã bị Khương Hình ném thẳng đi rồi, cậu vốn không suy nghĩ đến việc đổi lại cái khác.
Trong lòng Quý Từ càng đau khổ.
Nếu như bồi thường cho cậu một di động mới hoàn toàn, chắc chắn là cô phải dốc hết vốn liếng.
Quý Từ nhíu chặt chân mày, việc phải mắc nợ người khác, cô không làm được.
Khi làm kiểm tra hàng tuần, cô chọc chọc cánh tay Khương Hình.
Lần đầu không nhúc nhích.
Lần thứ hai vẫn như cũ.
Quý Từ chọc chọc lần thứ ba, Khương Hình quay mặt, nheo nửa con mắt, ngữ khí giận dữ nói với cô: “Cậu có thấy phiền hay không?”
Vừa mới tỉnh ngủ, giọng nói có chút khàn, âm thanh nhè nhẹ nghe giống như đang làm nũng.
Các bạn học xung quanh đều nghe thấy được nhưng không ai dám ngẩng đầu hóng chuyện. Một bên làm bài, một bên dựng thẳng tai lên nghe ngóng.
Quý Từ nhẫn nại, giảm giọng nói xuống, ghé sát vào trước mặt Khương Hình nhẹ nhàng nói: “Vì sao cậu không chấp nhận kết bạn Wechat của mình?”
Nghe vậy, vẻ mặt Khương Hình giống như gặp phải một kẻ quái dị, đối diện với vẻ mặt dò hỏi của Quý Từ, ném xuống một câu: “Cậu là ai mà tôi phải chấp nhận.”
Dứt lời lại quay mặt đi.
Quý Từ rũ mắt, cắn cắn môi rồi lại tiếp tục quay ra làm bài.
Bạn học phía sau can đảm trộm nhìn, thấy tai Khương Hình có chút đỏ lên, không biết có phải là đang ngủ hay không.
Từ đó Quý Từ không còn tìm Khương Hình nói chuyện nữa.
Cô sẽ dùng cách của mình trả tiền cho cậu.
Làm trực nhật một mình, đổi ruột bút cho cậu, mua bữa sáng cho cậu, khi cậu chơi bóng thì mua nước mang đến, vân vân …
Những việc này trong mắt người khác thì trở thành: cho dù Quý Từ có trở thành hoa khôi mới, thì cũng không khác gì hoa khôi cũ trước đây, cả hai đều bại dưới tay Khương Hình.
Trên thực tế Khương Hình không hề cảm kích chút nào.
Ngày trực nhật, cả ngày Khương Hình không đến trường.
Quý Từ đổi bút, thì cậu trực tiếp ném đi.
Bữa sáng không phải cho Trần Viễn mua thì cũng vào thùng rác.
Cô đưa nước lúc cậu chơi bóng, Khương Hình đều coi như không nhìn thấy.
Cho đến khi giáo viên tiếng Anh điểm danh rồi nói ai không nộp vở bài tập, Quý Từ đứng lên, Khương Hình lần đầu tiên từ xưa đến nay được giáo viên tiếng Anh khen ngợi.
Khương Hình cản Quý Từ lại.
Quý Từ làm xong trực nhật, đi đến cầu thang thì bắt gặp Khương Hình đang hút thuốc.
Khi đó, trên mặt đất đã có bảy tám đầu thuốc đã tàn.

⬅ Trước Tiếp ➡