⬅ Trước Tiếp ➡
Khi Trần Ngân đóng cửa lại, Quỳnh Diệp mới quay mắt nhìn Minh Thương, người đang hơi cúi mắt nhìn cốc nước.
“Anh Thương, tôi biết có những chuyện khó nói, nhưng tôi cũng hy vọng anh hiểu, tôi không phải muốn xâm phạm quyền riêng tư của anh, chỉ là muốn tăng khả năng thắng kiện để con gái anh có thể ở bên cạnh anh.” Cô nói dối, thực ra cô chính là muốn dò xét, dù thắng kiện cũng chỉ là một phần lý do.
Minh Thương cau mày, ngón tay kẹp điếu thuốc siết nhẹ, ngẩng đầu lên, “có bao nhiêu phần trăm cơ hội chiến thắng?”
“Vụ này, nếu hòa giải dân sự thuận lợi thì chỉ còn vấn đề bồi thường, trách nhiệm hình sự sẽ là từ 1-2 năm, và có thể hưởng án treo hoặc thi hành án ngoài trại, nếu không được, dù tôi có giúp anh giành quyền nuôi con, anh cũng phải ngồi tù một năm rưỡi, tôi nghĩ anh cũng không muốn chuyện đó xảy ra.”
“...” Minh Thương nhìn chăm chú Quỳnh Diệp không nói gì, như đang đánh giá năng lực cô.
Quỳnh Diệp không để ý, mỉm cười nhẹ, “Anh Thương, tôi nói luật sư Tú không giải quyết được không phải nghi ngờ năng lực của anh ấy, mà là chúng tôi giỏi những lĩnh vực khác nhau, anh ấy nghĩ tôi phù hợp với anh hơn nên mới giới thiệu anh cho tôi, nói cách khác, hòa giải dân sự là có lợi nhất cho anh, và tôi giỏi chuyện đó.”
Minh Thương mím môi, mở miệng, dừng lại hai giây rồi hít sâu một hơi thở dài thườn thượt, “Anh muốn biết gì cứ hỏi, anh cũng không biết bắt đầu từ đâu.”
Nụ cười trên môi Quỳnh Diệp càng rộng hơn, dịu dàng, “Vậy thì hãy nói về mối quan hệ của anh và vợ trước đi, tình cảm của hai người thế nào?”
---
Minh Thương cau mày chặt hơn, cúi mắt hút một hơi thuốc, “Cô ấy nói là bắt đầu từ nửa năm trước.”
“Trong khoảng thời gian đó anh có nhận thấy gì không?” Quỳnh Diệp vừa hỏi vừa lật kỹ tài liệu.
Minh Thương lắc đầu, “Chỉ là... cách đây hai ba tháng, bạn bè và anh em tôi nói thấy cô ấy thường đi chơi, ăn uống với một người đàn ông, tôi hỏi cô ấy, cô ấy nói đó là chồng bạn cô ấy.”
“Anh tin sao?”
Minh Thương liếm môi khô, gật đầu rồi nói tiếp: “Cho đến vài ngày trước, một người anh em nói thấy cô ấy đi khách sạn với một người đàn ông, rồi gọi tôi đến khách sạn...”
Quỳnh Diệp hơi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, “Anh và vợ có vẻ tình cảm hơi xa cách phải không?”
“Tôi nghĩ cũng ổn.”
Ổn sao? Nửa năm rồi mà còn phải có người nhắc, anh ta hoàn toàn không phản ứng, thậm chí bắt quả tang cũng phải bạn bè dẫn đi...
“Bình thường anh có nóng tính không, ví dụ dễ nổi giận, thường hay lạnh nhạt, cãi nhau hay thậm chí đánh nhau không?”
Minh Thương tuy thẳng thắn nhưng không ngu, lập tức hiểu Quỳnh Diệp đang vòng vo hỏi anh có xu hướng bạo lực, có hành vi bạo hành gia đình không.
Anh cạn lời, ngẩng đầu lên, “Tôi cưới cô ấy năm năm rồi, số lần cãi nhau đếm trên đầu ngón tay, và tôi không bao giờ động tay động chân với cô ấy!”
Quỳnh Diệp nhìn anh, hé môi, dừng lại rồi hỏi tiếp, “Vậy... đời sống tình dục của hai người có hòa hợp không?”
Minh Thương méo miệng, “Ý cô là gì?”
“Anh Thương đừng nóng.”

⬅ Trước Tiếp ➡