Chương 18
đừng nói đến việc gì mà chụp ảnh anh đang vụng trộm yêu đương trên giường để làm bằng chứng.
Mâu thuẫn trước mắt chính là Ngay cả một câu nam chính cũng không cho cô nói, căn bản không thể nào giải quyết được mâu thuẫn.
Ngay cả cơ hội cơ bản nhất là nói chuyện cũng không có, còn muốn chụp ảnh để kiếm 500 vạn sao?
Đây đúng là mơ mộng hão huyền.
Trợ lý nhỏ cứ hai ba ngày lại gửi tin nhắn đến cho cô “Tiến triển thế nào rồi?” “Lục tiểu thư rất kỳ vọng vào chị đấy, chị đừng để cô ấy thất vọng ” “Bảo bối à em cầu xin chị, rốt cuộc tiến triển đã đi tới bước nào rồi?
KPI sáu tháng cuối năm của em hoàn toàn trông cậy vào chị đó.” Bạch Ngân cũng coi như đã hiểu rõ, thời điểm có giá trị lợi dụng thì là bảo bối, không có giá trị lợi dụng thì chính là chị có bệnh hay không.
Bạch Ngân đương nhiên cũng phải người hay mang thù, chỉ là cô rất rõ chuyện thu phục Hàn Duy Chỉ rõ ràng chính là nhiệm vụ không thể nào hoàn thành.
Cô không rõ đã sai ở đâụ Có lẽ từ lần gặp mặt đầu tiên đã sai rồi, cô không nên gặp anh ở Thủy Vân Thiên, lại càng không nên cầm hoa đi chịu chết, chuyện không nên nhất chính là ngay từ đầu khi trốn vào trong xe anh, bị anh dùng chân đá xuống, lúc đó cô nên chạy đi rất xa, không phải gặp anh ta như vậy sẽ không gặp phải những phiền não như lúc này.
Dù sao thì khi gặp anh ta cho vay nặng lãi vẫn tồn tại, cả đời này vẫn đeo bám không chịu buông tha cô.
Cô không khỏi suy nghĩ, rốt cuộc có phải bản thân đã đắc tội quỷ tiên bút tiên hay tiên gì không, rốt cuộc có nên tìm chút thời gian đi miếu chùa thắp hương không?
Nghe nói Dương Mông Điềm, bạn cùng phòng trong ký túc xá tuần trước lên núi Huyền Minh, đốt một nén nhang cho một lời nguyện cầu, khi trở lại trường liền có nam thần tỏ tình với cô ấy, lúc này đang chìm vào tình yêu cuồng nhiệt.
Bạch Ngân cũng có chút ngo ngoe rục rịch, thần thật sự chuẩn xác như vậy sao?
Một khi cuộc sống không quá suôn sẻ, mọi người liền bắt đầu tìm mọi cách để cầu thần bái phật.
Bạch Ngân nghĩ, cho dù bản thân có mượn vay nặng lãi hơn một ngàn vạn thì cô cũng chỉ mới mười chín tuổi mà thôi, năm nay lên năm ba, cô có quyền lợi mơ mộng hão huyền một lần nhỉ?
Vì thế cuối tuần này, cô vẫn thức dậy sớm giống như hai tuần trước.
Lại là sáu giờ sáng, cả khuôn viên trường đều đang ngủ say, cô đi đến bên cây hoa sơn chi gần đây được chăm sóc tốt, hái những nụ hoa vừa nở, có thể là vì giao mùa nên thời tiếc càng ngày càng lạnh, những đóa hoa sơn chi không còn rực rỡ như tuần trước.
Cô dùng giấy vứt đi bao đóa sơn chi lại, dùng dây buộc tóc bó lại, cứ như thế liền hoàn thành một bó hoa.
Mang theo bó hoa này đi dân Phạt, có lẽ thần linh không trách phạt cô không muốn chi tiền đâu nhỉ?
Nhưng thật ra cô cũng không còn dư tiền để đi mua những bó hoa quý giá, cô cầu trời khấn Phật có thể hiểu được cô nghèo đến thế nào Cuối tuần, trên núi Huyền Minh không quá đông khách du lịch, cũng có thể là vì Bạch Ngân đến khá sớm, cáp treo vẫn chưa mở, cô nhìn bản đồ leo núi và leo lên tới đỉnh núi.
Ngôi chùa uy nghiêm tọa lạc trên đỉnh núi, vừa