⬅ Trước Tiếp ➡

phẩm tăng sức đề kháng.
Tay chân cô thon dài thằng tắp, cô mặc váy ngắn, trang điểm lòe loẹt, ăn mặc kỳ lạ làm lộ ra phần eo trắng như tuyết phía sau lưng.
Khi quay đầu, cổ áo cô vô tình rũ xuống làm lộ thứ không nên nhìn, mắt anh chỉ có thể vờ như chưa thấy mà dời đi hướng khác.
Đám người đó giống như tang thi vậy, luôn muốn tìm ra và ép cô xuống xe.
Tia hi vọng cuối cùng của Bạch Ngân đã đặt trọn cho chủ xe Lexus này.
Cô cảm thấy, dù anh có máu lạnh vô tình thế nào thì ra cũng phải đưa mình đến cục cảnh sát.
Vì đã chứng minh cho anh thấy cô khổ sở thế nào, nên Bạch Ngân đã giả bộ nhắm mắt, ngất đi.
Vận mệnh của cô đành giao cho trời cao tùy ý sắp đặt.
Nhưng có một đôi chân, trực tiếp đá cô xuống… “Đúng là kẻ độc ác mà” Một giờ sau tại phòng hóa trang.
Bạch Ngân vừa hóa trang, vừa mắng chửi chủ xe Lexus “ Tưởng có xe xịn thì ghê gớm lắm sao?
Tôi cũng có bắt anh ta tự xẻ thịt mình đâu, tôi chỉ muốn trốn nhờ một lát.
Vậy mà anh ta cũng không chịu” Một chị em khác hỏi cô “ Sau đó anh ta đã làm gì cô?” Vẻ mặt Bạch Ngân tràn đầy phẫn nộ “Anh ta dùng một chân thẳng thừng đá tôi xuống dưới ” “Vậy làm sao cô thoát được?
Nhiều người đòi nợ như vậy mà?” “Đúng lúc có một viên cảnh sát ngang qua đấy” Bạch Ngân thở dài, vẻ mặt cảm tạ “Thời khắc mấu chốt, quả nhiên cảnh sát của dân vẫn là người đáng tin cậy nhất Nếu tôi tin anh ta, e rằng đã bị băm nhỏ làm thành nhân món nem rán rồi.” “Chẳng phải trong thời khắc mấu chốc cô đã tin anh ta sao?” “Điều kỳ quái nhất là anh ta chưa trả tiền chai trà xanh cho tôi Chai trà xanh đó vẫn ở trong xe của anh ta ” Bạch Ngân chống cằm, cũng không biết bao giờ cô sẽ chết trong tay bọn cho vay nặng lãi, không biết bao giờ những chuyện này mới dừng lại Cô vẫn còn nhỏ, vì sao phải đối mặt với những chuyện này chứ?
Vừa rồi lúc lên xe, cô cho rằng ít nhất đối phương cũng sẽ đưa mình đến cục cảnh sát, nhưng anh không hề, cô còn được mời xuống xe là đằng khác.
Không, cô bị anh ta trực tiếp đá xuống Đừng nói đến thương hoa tiếc ngọc, một chút quy tắc đối xử với phụ nữ bình thường anh cũng không có.
“Cho nên mới nói, chuyện ngẫu nhiên được phú nhị đại nhìn trúng chỉ có trong ảo tưởng, ngoài đời thực không bao giờ là như thế cả ” “Vậy em cảm thấy thế nào?” Phụ trách đội là Hướng Lang đi tới vỗ vai cô, ngụ ý sắp tới thời gian nghỉ ngơi rồi, kêu cô mau sửa soạn đầu tóc còn đi bưng bê gạch.
Cô tiếp tục đổi tay chống cằm “Số em khổ thật.
Chắc chắn kiếp trước em đã làm rất nhiều chuyện xấu nên trời cao muốn trừng phạt em đây mà khiến em phải kiêm luôn chức con nợ.” Cô còn trẻ tuổi, nhưng cũng chẳng có gì nổi bật.
Không có hoàng tử nào từ trên trời giáng xuống dành cho cô, chưa từng được trải qua cảm giác tiêu mãi không hết tiền, luôn thất bại thua kém trong tình yêu, cứ tham gia cuộc thi nào là rớt, xếp hạng từ dưới đếm lên vài bậc...
Đâu phải do cô không nỗ lực mà bởi cô quá xui xẻo.
Hai năm trước cha mẹ bỏ cô mà đi, cô nghe từ miệng bác cả mình mới biết hai người họ thiếu nợ do vay nặng lãi.
Chủ nợ


⬅ Trước Tiếp ➡