⬅ Trước Tiếp ➡

lúc đó ngậm vật nam tính của anh vào trong miệng, để nó căng trướng trong miệng cô, nhất định chính là động bàn tơ, bị cô cắn chặt, cái lưỡi hồng liếm lên trên một cái.
Trong đầu anh vừa nghĩ như vậy, anh đã tưởng tượng ra sự kích thích đó rồi.
Vốn dĩ còn chưa bắn ra được, nhưng nghĩ đến cảnh Chu Kỳ quỳ mọp trước mặt anh, cầm gậy thịt của anh ngậm vào trong miệng, dùng động tác như đang liếm kem nhìn anh bằng ánh mắt khêu gợi, anh đã trực tiếp xuất ra, bắn toàn bộ tinh hoa vào trong ống sục.
Anh nhìn mà cảm thấy lãng phí, lẽ ra nên bắn vào cái miệng dâm loàn của Chu Kỳ, để cô ăn hết chúng.
Có lẽ cô cũng vui vẻ ăn hết, đúng là một cô ả dâm đãng thèm "yêú.
...
Sáng hôm sau Chu Kỳ xuống dưới mua đồ ăn sáng, đặc biệt mua cho Tưởng Diên một phần.
Lúc anh ra khỏi nhà, cô chặn anh lại rồi nói "Mua đồ ăn sáng cho anh, có ăn không?" Tưởng Diên cầm lấy phần ăn kia, nói một câu cảm ơn, Chu Kỳ lại hỏi anh "Vào cuối tuần em có thời gian nấu cơm, anh có muốn sang nhà ăn bữa cơm, thưởng thức tài nghệ của em không?
Dù sao em thấy anh ăn cơm ở bên ngoài suốt, bên ngoài cũng không sạch sẽ." Tưởng Diên ăn bánh bao nhân thịt cô mua cho mình, cảm thấy lời của cô nàng này có ẩn ý, không giống lời mời ăn cơm bình thường.
Phụ nữ mời đàn ông đến nhà ăn cơm, làm sao chỉ có thể ăn cơm đơn giản như thế, mời anh đến nhà ăn "bơm bớm" thì có.
Nhớ đến cái huyệt non mềm trong video anh xem hôm qua, đúng là nóng bỏng, anh nhận lời mời của cô.
Chu Kỳ mừng rơn, ra khỏi thang máy, ra ngoài bắt tàu điện ngầm.
Tưởng Diên thì đến chỗ công trường.
Dạo này anh đã nhận thầu cả khu công trường này, thuê thêm một số người.
Dạo gần đây rất bận, lúc anh đang bận rộn ở công trường, thông báo tin nhắn vang lên.
Trước đó anh được Tiểu Thành dẫn đến một quán rửa chân, rửa được một lần thì cô gái rửa chân cho anh không biết có phải đã để ý anh hay không, suốt ngày gửi tin nhắn cho anh, hôm nay lại hỏi anh có muốn đến rửa chân không.
==================================================================================================== Tưởng Diên trực tiếp ngó lơ, nhắn lại một câu không rảnh.
Lúc này Tiểu Thành đến bên cạnh anh, nói "Anh Diên, chẳng phải đợt trước anh bảo em đi hỏi phòng cho thuê ở gần đây sao?
Em đã hỏi mấy cái phòng cho thuê ở đây rồi, phòng ốc ở đây đều rất đắt, tiền thuê một căn phòng khá nhỏ cũng phải mất mấy vạn rồi.
Ở thành phố lớn như này, giá nhà cũng không giống nhau, nơi kém hơn vậy mà cũng phải mất mấy vạn đó, đây không phải là bẫy người sao?" Giá cả mà anh nghĩ đến, cũng phải mất mấy vạn một tháng.
Dạo gần đây anh nhận một số công trình đơn lẻ, vẫn chưa có văn phòng đề tên công ty thì có vẻ không chính thức, vì thế dạo gần đây anh định thuê văn phòng để lập công ty.
Có nơi chốn chính thức, sau này thu hút mối làm ăn, hợp tác hay bàn bạc với người ta sẽ thuận tiện hơn nhiềụ Tưởng Diên nghe thấy giá này thì không nói năng gì, Tiểu Thành đề nghị với anh "Anh, không phải anh mới thuê một căn sao?
Căn phòng anh thuê chỉ có 2000 tệ, hay là anh biến phòng mình thành văn phòng công ty đi." Tưởng Diên từ chối "Không được, nhà là nơi để ở, hoàn toàn không giống công ty.
Chỗ anh


⬅ Trước Tiếp ➡