⬅ Trước Tiếp ➡

lúc này quần lót toàn là ái dịch của cô.
Tay của Tưởng Diên cũng đã ướt nhẹp, hơi dính dớp, anh thấy Chu Kỳ đã được sung sướng một lần, định chuẩn bị khiến mình được sung sướng một chút.
Anh định cởi phăng cái quần lót khêu gợi này của Chu Kỳ ra, để ngắm cô bé thật sự của cô.
Cũng đúng vào lúc này, điện thoại anh để trên bàn đổ chuông.
Tưởng Diên không có ý định để ý đến cuộc điện thoại này.
Đã đến lúc này rồi, anh chỉ muốn làm chết người phụ nữ này.
Anh đã cởi quần lót của cô ra, nhìn thấy huyệt nhỏ của cô.
Nhưng Chu Kỳ nhìn thấy màn hình hiển thị người gọi đến lại là ba chữ "Gái rửa chân", đột nhiên túm lấy tay anh, nói "Anh nghe điện thoại trước đi đã, em thấy là phụ nữ tìm anh, lỡ có chuyện gấp thì sao." Tưởng Diên nghe thấy câu này, liếc về phía bàn, sau cuộc gọi trước là cuộc gọi mà Tiểu Thành gọi cho anh.
Anh bắt máy, Tiểu Thành cuống quýt nói với anh "Anh Diên, anh còn nhớ cái quán rửa chân anh em mình đi lần trước không?
Giờ anh mau đến đây một chuyến đi, A Hương đang tìm anh đây này." Tưởng Diên không kịp phản ứng lại, "A Hương là ai?" Tiểu Thành cười nói "Chính là người để mắt đến anh lần trước đó, anh còn nói ngực cô ta sắp banh cả áo gì gì đó.
Anh mau đến đây đi, chuyện gấp lắm, gấp thật sự đó." Không gian bên chỗ hai người thực sự quá yên tĩnh, vì thế ở đầu này cũng nghe thấy giọng của Tiểu Thành.
Tưởng Diên cúp máy, nhìn chỗ ấy của Chu Kỳ, anh còn muốn sờ thêm hai ba cái thì Chu Kỳ dứt khoát mặc lại quần lót, nghiêm mặt nói với anh "Anh đi trước đi, em nghe thấy có chuyện gấp lắm kìa.
Bây giờ em không có hứng, không muốn làm nữa." Tưởng Diên cho rằng bên phía Tiểu Thành xảy ra chuyện gì, nên lúc này quyết định đi giải quyết sự tình.
Lúc Tưởng Diên đến quán rửa chân, Tiểu Thành và cô nhân viên rửa chân A Hương kia đang nói chuyện rôm rả.
A Hương thấy anh đến thì vô cùng vui mừng, đang định đi đến chỗ anh thì Tưởng Diên đã đến trước mặt Tiểu Thành, hỏi "Gọi anh qua đây có chuyện gì?
Chú mày làm hỏng chuyện tốt của anh, cẩn thận anh đánh chết chú mày đấy." Tiểu Thành nhận ra sự nguy hiểm trong lời nói của anh, lập tức nói "Còn có thể có chuyện tốt gì được nữa?
Một ông anh độc thân ở nhà tự thẩm sao?
Lần trước A Hương nhặt được ví tiền của anh, chẳng phải lúc trước anh nói mất ví sao?
Ví tiền rơi ở chỗ này, người ta tìm anh mãi vậy mà anh chẳng ngó ngàng đến người ta, vì thế cô ấy chỉ có thể gọi điện đến tìm anh thôi." Tưởng Diên tức đến mức suýt nghẹn thở, anh đã sắp sửa được đâm vào cái huyệt nhỏ của người phụ nữ kia rồi, kết quả vì chuyện này mà gọi anh qua đây.
Anh nhận lấy ví tiền, nói cảm ơn, sau đó đạp Tiểu Thành một cú rồi định nhấc bước đi thì A Hương gọi anh lại "Hai anh đã đến cả đây rồi, hay là vào rửa chân đi?
Hôm nay em vẫn chưa có khách mở hàng đây này." Tưởng Diên vốn đang định ra về nhưng nghĩ bụng bây giờ mà về thì cô ả dâm đãng kia cũng không cho anh làm nữa, ham muốn cũng biến mất.
Dạo này bên công trình quả thực rất bận, nên anh quyết định rửa chân rồi mới về.
Lúc Tưởng Diên về nhà thì đèn đóm nhà bên đã tắt, có


⬅ Trước Tiếp ➡