⬅ Trước Tiếp ➡
Giờ giải lao, cậu ta hoặc bị các bạn khác vây quanh hỏi bài, hoặc không có mặt ở chỗ ngồi. Ôn Chước cứ loay hoay mãi nhưng không thể tìm được cơ hội.
Chai sữa ngọt đặt trong tủ lạnh lúc mua nay đã bốc hơi hết lớp sương lạnh, mà Ôn Chước vẫn chưa biết làm thế nào. Cuối cùng, cô viết một tờ giấy, chờ đến khi trong lớp gần như không còn ai, lén lút đặt giấy và chai sữa trên bàn Giang Gia Ngôn rồi rời đi như một tên trộm, lòng thầm mong không ai phát hiện.
Sau khi ăn trưa xong trở về, cô không ngừng liếc nhìn bàn của Giang Gia Ngôn. Chai sữa vẫn còn đó, cậu ta thì chưa quay lại.
Trước giờ nghỉ trưa, Giang Gia Ngôn cùng Tất Đồng bước vào lớp.
Ôn Chước lập tức chăm chú nhìn cậu ta, thấy cậu ta vừa cười vừa nói chuyện với ai đó, rồi thong thả bước đến chỗ ngồi.
Cậu ta nhìn thấy chai sữa và mảnh giấy. Ngồi xuống, cậu ta mở mảnh giấy ra đọc.
Ôn Chước cảm thấy tim mình đập loạn, tay nắm chặt cây bút, mặt đỏ bừng.
Cậu ta đọc xong rất nhanh, bỗng quay đầu, nhìn thẳng về phía Ôn Chước.
Cô đã nhìn cậu ta từ trước, nên khi cậu ta quay lại, cô không kịp tránh. Giữa những dãy bàn, ánh mắt hai người chạm nhaụ
Giang Gia Ngôn thu hết sự bối rối thoáng qua của cô vào mắt, mỉm cười, cầm chai sữa giơ lên, như ngầm cảm ơn.
Sau đó, cậu ta quay lại, đặt chai sữa vào ngăn bàn, không uống.
Ôn Chước phải mất rất lâu mới bình tĩnh lại. Cô cầm bút viết vẽ lên giấy, rồi lặng lẽ xé một trang.
Buổi tối, Ôn Chước không thấy đói, chỉ ăn qua loa rồi quay lại lớp. Vừa đến cửa, cô nhìn thấy người đã đụng cô ngã hôm trước – một nam sinh đang đứng ở đó.
Cô đã quên tên người này, chỉ nhớ Phạm Ỷ Vân bảo hắn là một kẻ quậy phá. Cảm giác sợ hãi lập tức dâng lên, cô định quay người bỏ đi.
“Ôn Chước.” Nam sinh đó gọi tên cô rất chính xác, bước nhanh về phía cô “Cuối cùng cũng gặp được cậụ Trước đây thật sự xin lỗi. Khi đó tôi đang quay phim, không thấy cậụ Vết thương của cậu thế nào rồi?”
Ôn Chước đáp “Không sao, đã khá hơn nhiềụ”
Thực ra trong lòng cô không muốn chấp nhận lời xin lỗi của hắn. Lúc đó, sau khi va vào cô, hắn đã buông nhiều lời khó nghe, còn ngay lập tức đi kiểm tra chiếc máy quay của mình, chẳng hề bận tâm đến cô. Đến giờ mới tìm đến xin lỗi, cô thật sự không muốn tha thứ.
Nhưng cô không dám nói ra, chỉ trả lời qua loa để hắn mau rời đi.
“Tôi là Lý Thiên Nham. Có thể kết bạn với cậu được không?” Hắn lấy điện thoại ra, mở mã QR “Cậu thêm tôi đi.”
“Tôi không mang điện thoại.” Ôn Chước nói.
“Vậy cho tôi số điện thoại của cậụ” Hắn tiếp tục.
Ôn Chước không muốn, nhưng đứng trước nam sinh cao lớn, cô không dám thẳng thừng từ chối.
Ánh mắt cô hoảng loạn tìm kiếm cách thoát thân, và đúng lúc đó, cô nhìn thấy Giang Gia Ngôn đi tới từ phía đối diện.
Cậu ta cầm một xấp bài tập, bên cạnh là một nữ sinh vừa đi vừa trò chuyện. Không rõ cô bạn nói gì, nhưng Giang Gia Ngôn cười nhẹ, dáng vẻ vô cùng thoải mái.
Ôn Chước nhìn cậu ta, lòng chợt dấy lên một tia hy vọng. Cô mong cậu ta dừng lại, gọi tên cô, để cô có cớ rời khỏi tình huống khó xử này.
Nhưng Giang Gia Ngôn chỉ lướt ánh mắt qua cô và Lý Thiên Nham, không dừng lại, cũng chẳng nói gì, tiếp tục bước vào lớp cùng cô gái kia.
Ôn Chước đành phải báo số điện thoại của mình cho Lý Thiên Nham. Trước khi rời đi, hắn lặp lại hai lần “Nhớ đồng ý kết bạn với tôi nhé.”
Trở về chỗ ngồi, suốt buổi tự học tối, Ôn Chước không hề ngẩng đầu lên, chỉ im lặng ngồi đó, tự mình nuốt trọn nỗi buồn trong lòng.
Cô nhìn vào cuốn sách Sinh học, bắt gặp hình minh họa về cấu trúc bên trong của một chú chim, bỗng nhiên nhớ đến một khái niệm từng đọc qua.
“Hiện tượng Ấn Ký.”
⬅ Trước Tiếp ➡