⬅ Trước Tiếp ➡
Cô cúi đầu, không dám nhìn ai, giấu bàn tay run rẩy ra sau lưng, quay đầu định trở về chỗ ngồi. Trong cặp của cô luôn có thuốc, có thể giúp cô nhanh chóng ổn định cảm xúc.
Cô sợ tình huống hiện tại, và càng sợ bị các bạn phát hiện ra bệnh tình của mình.
Nhưng khi vừa quay người, một nam sinh đứng sau đã chắn đường cô. Cậu ta cười toe toét “Đừng đi vội mà, đồng ý làm chị dâu của tôi đi.”
Không ai nhận ra sự khác thường của Ôn Chước, mọi người đều nghĩ cô chỉ ngượng ngùng quá mà thôi.
Trong khi cố gắng kìm nén cơ thể đang run rẩy, Ôn Chước nói năng lộn xộn “Tôi… tôi không… tôi muốn về chỗ…”
Giang Gia Ngôn lúc này đã gần đến chỗ ngồi, nghe thấy giọng yếu ớt của Ôn Chước, liền ngoảnh lại.
Cậu thấy Ôn Chước trong đám đông, đầu cúi thấp, từ cổ đến mặt đỏ bừng, đôi vai khẽ run, hơi thở gấp gáp, toàn thân như bị bao trùm bởi nỗi hoảng loạn.
Cậu đứng lại, nghiêng người, bất ngờ lên tiếng trong không gian náo động “Tất Đồng, tắt thiết bị đi.”
Tất Đồng vốn đã khó chịu từ trước, giờ dù Trình Lộ Lộ cố ngăn cản cũng không được. Cậu bước nhanh qua bục giảng, nhưng bị Lý Thiên Nham chắn đường, trừng mắt quát “Cậu làm gì vậy? ”
Đối diện với dáng vẻ ngổ ngáo của Lý Thiên Nham, khí thế của Tất Đồng không khỏi yếu đi, nói “Sắp vào tiết rồi, cậu về lớp mình đi.”
Cơn giận của Lý Thiên Nham không có chỗ trút, cậu ném micro xuống, bước tới định túm cổ áo Tất Đồng.
Trình Lộ Lộ thấy vậy vội chạy tới can ngăn, lại trở thành người hòa giải, nói “Đừng đánh nhau, đừng đánh nhau, trong lớp mà động tay chân sẽ bị kỷ luật nặng đấy ”
Mấy người bạn của Lý Thiên Nham cũng bước lên bục giảng. Nam thì cau có, nữ thì cố gắng can ngăn.
Những bạn học vừa nãy cổ vũ ồn ào giờ lại im lặng như gà, tất cả đều nhìn cảnh hỗn loạn trên bục giảng.
Giang Gia Ngôn xoay người, đặt tay lên vai nam sinh chắn đường Ôn Chước, nhẹ nhàng đẩy cậu ta qua một bên.
Cậu rất cao, là người cao nhất trong lớp, nên sự xuất hiện rất nổi bật.
Hành động của Giang Gia Ngôn không hề dữ dội, gương mặt điển trai điềm tĩnh, mang theo một sức mạnh không thể phản kháng. Hai người đứng cạnh Ôn Chước lùi lại, rút về phía cửa lớp.
Cậu cúi xuống nhìn Ôn Chước.
“Muốn ra ngoài không?” Giang Gia Ngôn hỏi.
Trong lòng Ôn Chước đầy sợ hãi, nhưng giọng nói của anh trầm ổn, điềm tĩnh, như dòng nước mát chảy vào tim cô.
Cô ngẩng đầu, nhìn Giang Gia Ngôn.
Khoảnh khắc đó, cậu đã thấy rõ sự hoảng loạn trong mắt cô, liền tự mình quyết định “Ra ngoài thôi.”
Sau đó, Giang Gia Ngôn bước qua cô, đi lên phía trước. Những người chắn đường không dám cản, tự động lùi lại nhường lối.
Ôn Chước như người bị dòng nước dữ cuốn đi bỗng bắt được khúc gỗ cứu mạng, vội vàng bám theo sau Giang Gia Ngôn, rời khỏi lớp học, thoát khỏi nơi khiến cô nghẹt thở.
Cơn gió mát lạnh của đêm thu thổi qua, xua tan phần lớn nỗi lo trong lòng cô. Sau khi rời khỏi nơi khiến cô phát bệnh, cảm xúc của Ôn Chước nhanh chóng ổn định lại, tựa như được giải thoát.
Giang Gia Ngôn dẫn cô đi thêm vài bước.
Lớp 17 nằm cuối tầng này, phía trước là hành lang dẫn đến một ban công nhỏ nhô ra. Ban công không có đèn, dưới bầu trời đang tối dần trông thật yên tĩnh.
Giang Gia Ngôn xoay người, đứng đối diện với cô, hỏi “Cần uống thuốc không?”
Trong lòng Ôn Chước run lên, cô căng thẳng nhìn anh, “Tôi…”
Cô theo bản năng muốn phủ nhận, định nói mình không bị bệnh.
Nhưng không nói được, vì đó là lời nói dối. Cô có bệnh, và là một căn bệnh tâm lý nghiêm trọng.
“Nếu cần thì tôi vào lấy cho.” Giang Gia Ngôn nói tiếp.
Ôn Chước vội vàng lắc đầụ
Cơn gió đêm từ sau lưng anh thổi tới, làm rối nhẹ mái tóc mềm mại của anh, lướt qua má Ôn Chước như vuốt ve dịu dàng.
Trong lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp và an toàn, giống như được bảo vệ.
⬅ Trước Tiếp ➡