Đầu tháng Tám, Trường Trung học số Một Tùng Thị khai giảng. Ôn Chước được mẹ đưa đến trường làm thủ tục nhập học.
Cô được xếp vào lớp 11 7, lớp chọn của khối tự nhiên. Giáo viên chủ nhiệm là cô Trương Hoa, một người phụ nữ ngoài bốn mươi, hơi mập, mỗi khi cười lại lộ ra hai lúm đồng tiền.
Trước đó, Lâm Hân đã gọi điện thông báo tình trạng của con gái. Cô Trương rất thông cảm và sắp xếp Ôn Chước ngồi ở hàng cuối, góc yên tĩnh của lớp học.
Tiết tự học buổi tối bắt đầu lúc bảy giờ, nhưng Ôn Chước đến lớp trước hai tiếng.
Phòng học sắp xếp ngay ngắn, ghế được đặt trên bàn, cửa sổ mở rộng đón nắng chiều vàng rực chiếu vào.
Gió mùa hè nóng bức thổi qua, làm rèm cửa phấp phới.
Ôn Chước lau mồ hôi trên trán, làn da càng thêm trắng nổi bật. Cô tìm chỗ ngồi của mình, hạ ghế xuống, cẩn thận lau sạch bàn ghế trước khi ngồi xuống.
Không có màn ra mắt hay tự giới thiệu thường thấy của học sinh chuyển trường. Ôn Chước lặng lẽ ngồi cuối lớp đọc sách, cho đến khi học sinh dần đông lên, tiếng cười nói ngày càng lớn, ai cũng đang kể về kỳ nghỉ hè của mình, chẳng ai chú ý đến cô bạn mới chuyển trường.
Thời tiết oi bức mấy ngày nay, cuối cùng cũng có một cơn mưa lớn bất chợt, làm không khí trong lớp càng thêm sôi động.
Đúng bảy giờ, chuông báo tiết tự học vang lên, một người bước vào lớp ngay lúc chuông đổ.
"Giang Gia Ngôn " Một giọng nữ nổi bật giữa tiếng ồn, "Cậu đến muộn rồi "
Nghe vậy, Ôn Chước bất giác ngẩng đầu, thấy một chàng trai bước vào.
Không giống lần trước, lần này cậu không dắt theo chó, mặc áo thun xanh lam nhạt và quần short đen, chân đi giày thể thao hàng hiệu trắng đen.
Ánh đèn trong lớp rọi lên khuôn mặt, đôi mắt sáng lấp lánh, cậu cười rạng rỡ "Lớp trưởng, ngày khai giảng, đừng nghiêm khắc thế chứ?"
Hóa ra cậu tên là Giang Gia Ngôn.
Một cậu bạn nữa bước vào, hét toáng lên "Chiếc ô Rolls Royce ngoài cửa là của ai thế? "
Lớp học ngay lập tức náo nhiệt hẳn lên. Có người trêu "Còn ai vào đây nữa, của cậu chủ Giang chứ ai "
Giang Gia Ngôn chỉ cười mà không giải thích, trở về chỗ ngồi.
Ôn Chước thấy cậu vừa nói vừa cười với bạn, bước đến gần và ngồi ngay trước mặt cô.
Lớp trưởng Trình Lộ Lộ ôm một chồng bài kiểm tra bước lên bục giảng, giữ trật tự, sau đó nói "Kiểm tra tiếng Anh. Hai tiết tối nay làm xong nộp."
Tập bài kiểm tra được truyền đến Giang Gia Ngôn, khi đến chỗ Ôn Chước thì chỉ còn lại một tờ.
Xung quanh toàn những gương mặt lạ lẫm. Các bạn ngồi gần Ôn Chước dường như đã nhận ra cô là học sinh mới, liên tục liếc nhìn.
Ôn Chước cố gắng thích nghi với môi trường mới, cúi đầu chăm chú vào tờ đề thi tiếng Anh, mong xua tan cảm giác không thoải mái.
Lớp 11 7 phần lớn là học sinh tự giác. Trong hai tiết tự học, không ai cần giáo viên giám sát, tất cả đều tập trung làm bài trong im lặng.
Năm phút trước khi hết giờ, Trình Lộ Lộ bước lên bục giảng, thu bài kiểm tra, yêu cầu mọi người truyền bài lên phía trước.
Ở một nơi xa lạ, phải tương tác với người lạ khiến Ôn Chước theo phản xạ tự nhiên sinh ra cảm giác căng thẳng. Cô lặng lẽ đưa bài kiểm tra tới bên cạnh Giang Gia Ngôn, trong lòng thầm cầu mong cậu ta đừng nói chuyện với mình.
Giang Gia Ngôn không ngoái đầu lại, chỉ nhận bài kiểm tra từ tay cô.
Khi Ôn Chước thở phào nhẹ nhõm, bất ngờ Giang Gia Ngôn nghiêng người tựa lên bàn của cô, đưa tờ giấy kiểm tra ra trước mặt, nói
"Bạn ơi, bạn quên ghi tên."
"À?" Ôn Chước sững sờ, vội vàng đưa tay ra lấy lại bài.
Đúng lúc cô nghiêng người về phía trước, Giang Gia Ngôn chợt xoay nửa người, nhìn thẳng vào cô.
Chiếc bàn không dài, khoảng cách giữa hai người đột ngột rút ngắn.
Ôn Chước không tránh được ánh mắt của cậụ