⬅ Trước Tiếp ➡

này cho thật đã thật sướng.
Yêu tinh đáng chết, đúng thật là có thể hút được tinh khí của anh, kẹp anh đến mức chịu không nổi.
Khương Hân không còn ý định nhích người về phía trước nữa, duỗi bàn tay ra.
Bỗng nhiên một bàn tay khác vươn tới, bịt kín miệng cô lại.
Từ chóp mũi truyền đến mùi hương ở thân dưới của cô, làm cô đột nhiên hoảng sợ trừng lớn hai mắt.
"A " Anh dùng sức đâm vào, đâm vào toàn bộ, rồi nhìn dáng vẻ vốn đang giãy giụa của cô, bây giờ còn không dám cử động một cái.
Cô bị cắm đến mức bật khóc, địa phương mỏng manh và non nớt nhất cơ hồ đã bị xuyên thấu cắm vào, đâm thẳng đến cổ đáy huyệt̠, chỉ cần dùng thêm một chút lực nữa là có thể tiến hẳn vào trong.
"A a a " Cô dùng sức kéo bàn tay to lớn của anh ra, lên tiếng mắng anh "Đau quá, đ mẹ anh Cút đi" Phó Hựu bất ngờ va chạm thọc vào rút ra, người dưới thân nắm chặt lấy da ghế, gục mặt vào đó khóc.
Nước dịch vừa rồi rất nhanh đã khô, làm chõ va chạm truyền đến cảm giác xé rách vô cùng đau đớn.
"Lão tử đã nói gì với em, em quên rồi sao?
Miệng không rên được thì ngậm lại cho tôi Nói thêm một câu thô tục nào nữa, tôi sẽ để em xem thử em có thể còn sống để thấy được mặt trời ngày mai nữa không." Rõ ràng là anh đang làm cô, dựa vào cái gì bây giờ lại còn nói lý Phó Hựu nhéo âm đế của cô, nhìn dáng vẻ cô cắn răng kiềm chế, cũng thật đáng thương.
Mèo hoang nhỏ bại lộ bản tính, mới càng làm cho anh có du͙c vọng chinh phục.
Hạ thân bị đâm vào trướng đau không ngừng, anh thành công tìm được điểm mẫn cảm của cô, liền bắt đầu dằn vặt cô.
Anh cúi đầu nhìn xuống cặp vú dâm loạn, còn có nơi bị đâm chọc lên xuống, ở trên cái bụng thon gầy của cô hằn lên dấu vết cây gậy, cô cắn răng chịu đựng.
Cô sẽ không thể kêu, cũng không muốn kêu, người đàn ông này chính là cầm thú, quá mức cầm thú Tiếng hai quả trứng nặng trĩu đập vào huyệt khẩu của cô vang lên trong xe ngựa, người đàn ông phía sau vừa thở gấp, si mê vuốt ve cái mông của cô, vừa nắm lấy cặp vú đang rũ xuống của cô, anh lại càng ngày càng dùng sức đâm.
"Đừng...." Đau quá, không chịu được nữa.
Người đàn ông nằm sấp lên, liếm lỗ tai cô, tiếng nước miếng chảy trong lỗ tai, cô liên tục né tránh lại bị anh nắm lấy cằm.
"Không muốn thứ đó nữa sao?
Sao không kêu lên?
kêu lên a, đừng chọc tôi không vui.
Nếu làm tôi hài lòng tôi sẽ cho em thứ đó, không vừa ý tôi, tôi đầu tiên sẽ giết người em trai đó của em, sao nào?" Cố cắn chặt môi dưới, quay đầu nén nước mắt trừng anh, đối diện với đôi mắt đen sắc bên của anh, khí thế yếu đi phân nửa, cô chậm rãi mở môi.
"Ừm...a, tôi sẽ không kêu, đại ca....thực sự sẽ không." "Nước chảy nhiều lắm phải không?
Kẹp chặt tôi như vậy, sắp cao trào đi." Anh vừa nói, vừa chớp con mắt đen láy cười mỉm, nhìn khuôn mặt ửng hồng của cô, thật muốn xem dáng vẻ cô bị tra tấn đến không thể tự kiềm chế.
"Ha Đừng nhéo, chỗ đó ngứa quá, đừng....trướng, bụng trướng quá a, nhẹ chút, cần xin anh." Anh nắm chặt cặp vú đầy đặn, cảm giác sờ khá tốt, tay dùng sức mà xoa bóp, đè ép, "Gọi lão công tôi nghe thử." Áp bức "Không...." "Hử?" Anh chọc mạnh


⬅ Trước Tiếp ➡