⬅ Trước Tiếp ➡

không cần đâu " Cô hoảng sợ lắc đầu "Không cần bắn vào..
Ưm A...
Chậm, chậm một chút...
a....." Anh bóp chặt eo cô, nhìn chằm chằm nơi đang giao hợp, nhanh chóng chuyển động ra vào như pít tông, dâm thủy̠ nhỏ giọt lên khăn trải giường màu trắng, huyệt mê người làm anh làm mãi không biết đi, hai mắt từng đó, bắt đầu lộ nụ cười dữ tợn, hung hăng vỗ lên mông cô "A " Huyệt vốn dĩ đã chặt, rút ra cắm vào lại càng phải dùng sức, làm cho anh không kiềm chế được, đâm đến tận miệng từ cung, mạnh mẽ ấn sau gáy cô, cố định thân thể, bắn toàn bộ tinh dich đặc sệt vào trong.
"Không.....không được " Cô kinh hãi bò về phía trước, người phía sau lại càng vây hãm đè ép cô, cầm bàn tay đang được anh nắm lấy, sờ sờ lên chính bụng của cô.
"Sờ thử xem, đồ vật của tôi bị em kẹp đến biến dạng rồi, không thoải mái sao?
Hừn?" Bụng gần như bị anh bắn đến phình lên, không ngừng phun trào ở chỗ sâu nhất, cô nhục nhã đến mức muốn khóc.
Thoải mái......
Quả thực mẹ nó thoải mái muốn chết Chính là muốn anh chết dưới váy hoa thạch lựu của cô, cô muốn chơi giết anh.
Anh bắn xong, vẫn không hút thứ kia ra, vừa căng vừa trướng, động một cái đều như muốn kéo đứt dây thần kinh nhạy cảm của cô.
"Đại ca......
Tôi khó chịu quá, anh có thể rút ra ngoài không?
Anh mau rút ra ngoài đi Xin anh......" Cô nhỏ giọng khóc thút thít, hai mắt ngập nước ngước nhìn anh, quả thực rất cầu hồn.
Nhưng anh cố tình không muốn để có được toại nguyện, cách dây áo ngực bắt lấy bộ ngực mềm mại của cô, nằm sấp trên lưng cô, chậm rãi rút ra cắm vào, nghe tiếng cô thút thít bên tại, buồn bực hừ một tiếng.
"Sao lại muốn rút ra?
Em cho tôi một cái lý do." Cô nắm chặt gối đầu, nhìn bàn tay không thành thật đang nhéo nhéo ngực cô, làm ra các loại hình dáng, khuất nhục nhịn xuống.
"Sẽ...
sẽ mang thai đó, tôi không muốn mang thai, cầu xin anh." "A?
Nghe cũng không tệ đầu, cặp nhũ có thể chảy ra sữa, sinh ra một con mèo nhỏ, để nó nhìn chúng ta làm t̠ình, có phải càng kích thích hơn không?" "Anh......
Cút " Phó Hựu không vui nheo mắt lại, lại lần nữa dùng sức bóp chặt cô cô, từng câu từng chữ cảnh cáo.
"Tôi đã nói rồi, đừng để tôi nghe được một cầu thủ tục nào nói ra từ miệng em nữa Hậu quả là gì, em không nhớ phải không?" Không...
"Đại đại ca Cái này không phải là cầu thô tục, chỉ là một thán từ bình thường thôi Tôi thật sự không có mắng anh, xin anh, cơ thể tôi thật sự rất không thoải mái." Trong đầu hiện lên rất nhiều suy nghĩ, mặt nhanh chóng biến đổi thành bộ dạng đáng thương như này.
"Bụng người ta rất trướng, chó săn lớn đừng vậy mà Cầu xin anh, vừa rồi thật sự rất thoải mái, tôi kiệt sức rồi, rút nó ra được không?" Con ngươi đen láy của người đàn ông như có như không lóe sáng lên, ý cười dày đặc, nhéo nhéo núm vú cô, từ phía sau bế cô lên đi vào phòng tắm.
Đồ vật dưới thân anh vẫn không rút ra, mỗi bước đi đều có thể đong đưa thọc vào trong, vô cùng khó chịu, cô gắng gượng căn lấy môi dưới không rên ra tiếng.
"Rút......
Rút ra được không?" Cô quay đầu cầu xin anh, thấy đôi mắt hẹp dài của anh khẽ nheo lại, cầm lấy nút gỗ được cố định trên bàn, trực tiếp rút ra.
Cô còn chưa biết anh muốn làm


⬅ Trước Tiếp ➡