Cô Vợ Đáng Yêu
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡
Bàn tay to của Trần Viễn bịt mồm Phó Đào lại, giọng điệu hung ác “Đừng có hét, đưa người tới gả cho tôi không phải là con chị cô, mà là cô ”
“Hiểu chưa?” Hắn ta vỗ mặt Phó Đào ra giọng uy hiếp.
Phó Đào bật khóc vì đau đớn, cuống quít gật đầụ
“Ách xì, ách xì, ách xì” Trần Viễn hắt xì ba cái liên tiếp, phun nước miếng đầy mặt Phó Đào mới ghét bỏ mà thả cô ta ra, tự mình ngồi vào cạnh bàn, ánh mắt hung ác nham hiểm đánh giá Phó Đào từ trên xuống dưới.
“Lần trước cô không nói thật với tôi đúng không, Phó Lê không những biết bơi mà sức lực vô cùng lớn Hại cánh tay ông đây bị trật khớp, trên bụng cũng bị con ả đê tiện kia đá cho sưng phù lên ”
“Ách xì” hắn ta nói rồi lại hắt hơi, cầm lấy khăn tay màu đen lau nước mũi, rõ ràng là bị cảm vì nước lạnh.
“Cô còn có mặt mũi tới tìm tôi, sao nào, muốn trả nợ thay chị gái cô à?”
Ánh mắt Phó Đào hoảng sợ, cuống quít lắc đầu, cô ta ghê tởm đến mức chỉ muốn ói ra.
Trần Viễn khẽ cười một tiếng “Dù lấy cô trả nợ tôi cũng chướng mắt, cũng không biết soi cái bản mặt trong vũng nước tıểu mà xem chính mình có đức hạnh gì.”
Phó Đào giận dữ trừng mắt nhìn hắn ta.
Trần Viễn vẫn đang cười “Nói đi, lần này nghĩ ra cách gì cho tôi rồi?”
Tâm tư của con nhóc này rất độc ác, một lòng một dạ làm mọi cách để chị gái nó phải gả chồng, thủ đoạn không mấy vẻ vang.
Nhưng hắn ta phải học cho thật kỹ.
Phó Đào bụm mặt oán hận “Phó Lê không thể sinh con, sáng mai anh tới nhà cầu hôn đi, phải nói gần nói xa bản thân đã có hai đứa nhỏ, không muốn đẻ thêm nữa, cha tôi nhất định sẽ gả chị ta cho anh.”
Trần Viễn nghe được lời này, ánh mắt bỗng chốc u ám, không biết nghĩ tới cái gì, sắc mặt khó coi kinh khủng.
Hắn ta hừ lạnh một tiếng “Không thể đẻ thì tao cưới về làm gì?”
Phó Đào kiên nhẫn nói “Mặc dù không thể sinh con nhưng gương mặt của chị ta rất đẹp, dáng người cũng tạm được.”
Suy nghĩ vài phút, Trần Viễn bị thuyết phục, không thể sinh con thì không sinh, dù sao thứ hắn ta coi trọng là khuôn mặt, cộng thêm tính tình nhu nhược để dễ bề thao túng.
“Được, coi như tôi xui xẻo bị cô tìm tới cửa, cưới thì cưới ”
Phó Đào nghe câu này của hắn ta, chửi thầm trong bụng, rõ ràng chính hắn ta nhìn chằm chằm Phó Lê, ánh mắt như sói đói nhìn miếng thịt, nếu không cô ta cũng đâu thèm tới tìm hắn.
Lúc này lại bảo cô ta ép cưới
Cô ta lạnh lùng nói “Còn nữa, anh cũng phải bỏ ra một trăm đồng tiền sính lễ.”
Trần Viễn cau mày, lập tức đáp trả “Một trăm đồng đổi lấy con gà mái không biết đẻ trứng Nhà cô thèm tiền đến điên rồi à?”
Phó Đào “Phó Lê là học sinh cấp ba, gả chị ta cho người ở trấn trên cũng được một trăm đồng tiền sính lễ.”
Trần Viễn khịt mũi “Không có tiền, không lấy.”
Phó Đào bụm mặt, cơn đau trên mặt vẫn dai dẳng chưa dứt, cô ta chịu đau, nói “Tôi cho anh năm mươi, tự anh thêm năm mươi. Nếu còn không chịu, tôi sẽ kiếm người khác, đàn ông chưa vợ trong thôn có nhiều lắm, anh không chịu thì vẫn sẽ có người khác chịu bỏ ra năm mươi đồng hỏi cưới Phó Lê.”
Đây là nhượng bộ lớn nhất của cô ta, thật sự không được thì cô ta sẽ kiếm người khác.
Chẳng qua là cô ta tiếc khoảng tiền riêng vất vả tích cóp, cô ta không ngu như cái chày gỗ Phó Lê kia, tìm được thứ gì tốt ở trong núi đều nộp lên cho cả nhà, còn cô ta thì lén bán mấy thứ đó đi, hơn nữa ngày thường còn làm nũng lấy lòng cha mẹ để xin tiền tiêu vặt, tích cóp nửa năm cũng được chừng đó.
Nghe thấy Phó Đào sẽ trợ cấp năm mươi đồng, Trần Viễn toét miệng cười “Cô còn rất có tiền, bằng không bù thêm đi?”
Phó Đào lạnh mặt lắc đầu “Không làm thì thôi.”
⬅ Trước Tiếp ➡