Cô Vợ Đáng Yêu
Chương 17
⬅ Trước Tiếp ➡
Phó Lê ôm vải dệt trở về phòng của mình, vật liệu may mà Vương Phân Ni tích cóp đa số đều là nguyên liệu do quần áo của Phó Dụ và Phó Đào dư lại, có hai cuộn vải màu xám thích hợp làm áo bông bên trong, một cuộn màu trắng sọc xanh thích hợp làm áo khoác áo bông, trông cũng có thể làm ra một cái áo bông mới.
Vải bông mịn làm áo trong, vải mềm màu xanh làm vớ.
Quả thật thay đổi từ đầu đến chân, Phó Lê cười vui vẻ. Không ngờ ngoan ngoãn chấp nhận hôn sự còn có nhiều chỗ tốt như vậy, cô nhận lấy năm đồng tiền, hai đồng tiêu vặt, dư lại ba đồng là tiền mua chăn.
Giấu tiền xong, Phó Lê cẩn thận suy nghĩ nên làm thế nào để giải quyết hôn sự này.
Bên cha mẹ này không thể nói thông, lệnh của cha mẹ lời người mai mối cô không muốn gả cũng phải gả.
Hơn nữa cha đã quyết định hôn sự xong rồi, sẽ không nghe cô mà hoàn tiền lại, bởi vì ông luyến tiếc một trăm đồng tiền kia.
Vậy thì cũng chỉ có thể đi tìm Trần Viễn… Nhớ đến khuôn mặt khiến người ghê tởm của Trần Viễn, vải dệt trong tay Phó Lê đều bị cô nắm chặt.
Cô chậm rãi vuốt phẳng vải dệt, Trần Viễn cũng dễ đối phó… Hắn ta có cái nhược điểm không muốn người khác biết, chỉ cần bắt chẹt được nhược điểm của hắn ta thì có thể khiến hắn ta không thể không nghe lời.
Huống chi giờ cô có sức mạnh mà đời trước mình không có, cô có thể thoát khỏi tên cặn bã kia dễ như trở bàn tay.
Ban đêm, trăng sao thưa thớt.
Ban đêm của mùa đông tới sớm, còn chưa đến 7 giờ trời đã tối, Phó Đào cũng không biết đi đâu chơi rồi còn chưa thấy trở về.
Phó Lê bỏ kim chỉ xuống, tắt lửa đèn dầu, vì để tiết kiệm điện mà mẹ không cho cô bật đèn.
Phó Lê nhẹ tay nhẹ chân bước ra khỏi nhà, từ trong sân sau vòng quanh thôn đi về phía đầu thôn.
Nhà họ Trần, Trần Viễn nằm ở trên giường đất, đắc chí mà rung chân, thỉnh thoảng lại lau một chút nước mũi, trong miệng rầm rì tiếng cười nhỏ, trong lòng vui mừng Cô nhóc Phó Lê kia cuối cùng cũng phải gả cho hắn ta
Cái khuôn mặt nhỏ trắng nõn kia như véo ra nước, dáng người cũng đẹp, không biết đè trên giường đất sẽ có hương vị gì, chắc chắn là đẹp chết người
Hắn ta nghĩ, trong lòng không khỏi cảm thấy cực kỳ thỏa mãn.
Lúc này ngoài cửa sổ bỗng nhiên truyền đến một tiếng thật nhỏ “Anh Trần Viễn, anh có ở nhà không?”
Giọng nữ nhu nhu nhược nhược, giống như dòng suối nhỏ trong vắt.
Trần Viễn phóng một cái nhảy xuống giường đất, kéo cửa ra, cười đến nỗi lộ ra toàn bộ hàm răng vàng khè “Phó Lê, sao em lại tới đây?”
Phó Lê hơi cúi đầu, nhẹ giọng nói “Tôi tìm anh có chuyện muốn nói.”
Trần Viễn vừa nãy còn mơ tưởng cô, lúc này nhìn cô bé đứng ở trước mặt mình, mặc chiếc áo bông màu xám, hai cái bím tóc dài rũ ở trước ngực, chỗ cúc ngực thắt cực kỳ chặt, dưới ánh trăng da thịt ở chỗ cổ của cô trắng đến nỗi so với da thịt heo còn mềm hơn, như là có thể phát ra ánh sáng vậy.
Nếu là cởi hết thì… hắn ta ra sức nuốt nước miếng, vội vàng hỏi “Có chuyện gì vậy?”
Ngón tay Phó Lê nghịch bím tóc, thấp giọng nói “Này… nơi này không tốt lắm, anh có thể đi cùng tôi đến sau núi nói chuyện không?”
Trong lòng Trần Viễn như bốc lửa, trên mặt kích động đến đỏ ửng “Được, đến sau núi.”
Phó Lê nghe hắn ta đồng ý, thở phào nhẹ nhõm. Không muốn đối mặt với tên khốn ghê tởm này, cho nên cô nhanh chóng chạy về hướng sau núi.
Trần Viễn chạy đuổi theo cô, ánh mắt giống như rắn đuổi theo con mồi, dừng trên eo mảnh khảnh của cô, hắn ta chưa bao giờ gặp qua người phụ nữ nào có cái eo nhỏ như vậy, nhỏ đến giống như một tay của hắn ta cũng có thể nắm hết.
Lửa trong lòng giống như cháy lan ra thiêu cháy cả đồng cỏ, hô hấp Trần Viễn dần dần thô nặng.
⬅ Trước Tiếp ➡