Phó Lê không nói gì, đời trước cho đã biết người nhà của mình có cái đức hạnh gì rồi, cha yêu tiền, trong mắt mẹ thì chỉ có anh cả, đời này lại gặp phải cảnh này thế mà cô trừ bỏ hờ hững ra thì không thể có lại bất cứ cảm xúc nào khác được.
Phó Lê im lặng, đi vào phòng của cô và Phó Đào thay quần áo ướt ra.
Hai người các cô ngủ chung trong căn phòng ở phía Tây, trong phòng bày trí đơn giản, một cái giường đất chiếm hơn phân nửa diện tích phòng, một cái tủ đứng cao nửa người, bên trên ngăn tủ có hai giỏ cành liễu, với lại một cái ghế dài hẹp ở chân tường, mặt trên của cái ghế chỉ có thể ngồi được nửa cái mông.
Phó Lê kéo ra tủ đứng, phía bên trái đã xỉn màu, phần lớn đều là màu xanh xám, một ít màu trắng, cô tìm áo bông trong đống quần áo này.
Phía bên phải quần áo mới tinh, màu sắc tươi sáng, chủ yếu là màu xanh lá cây quân đội, thậm chí còn có một cái váy màu vàng, đó là khi mùa hè Phó Đào đã quấn lấy cha mẹ đòi mua.
Phó Lê mặc quần mùa thu vào, quần bông mỏng, một chiếc áo duy nhất đã bị rách, tìm nửa ngày cô mới tìm ra một cái áo bông có thể chống lạnh, mặc dù vào một lần nannan vậy mà ngắn một khúc.
Ngắn thì ngắn Phó Lê cũng không ghét bỏ, ít nhất trên cái áo này chỉ có một mảnh vá.
Sau nửa năm cô gả vào nhà họ Trần cũng chưa được may bộ quần áo mới nào, quần áo có thể mặc đi ra ngoài đều là sau khi đã khâu khâu vá vá lại rất nhiều lần, ngay cả màu sắc vốn có của quần áo cũng không thể nhìn ra được nữa.
Thay quần áo xong, Phó Lê đi ra nhà bếp ăn cơm chiềụ
Vương Phân Ni nấu khoai lang đỏ luộc và cháo ngô, vừa bước vào sân đã ngửi thấy mùi thơm. Đáng tiếc con cá lớn kia đã bị cô vội vàng thả đi, nếu không cô đã có thể ăn một bữa cá hầm cải chua.
Đang ăn, Phó Đào khóc thút tha thút thít về đến nhà.
Phó Quý vừa thấy đã vội vàng thương tiếc đứng dậy “Úi chà, Tiểu Đào của cha làm sao vậy? Sao lại khóc rồi?”
Vương Phân Ni buông đôi đũa lo lắng hỏi “Sao vậy hả Đào, là ai bắt nạt con? Nói với mẹ, mẹ sẽ đi đòi lại công bằng cho con ”
Phó Đào liếc nhìn Phó Lê đang vùi đầu uống cháo ngô, ánh mắt loé lên tia đắc ý. Cho dù người ngoài có thích chị ta thì có làm sao, ở trong cái nhà này người cha mẹ thương nhất chính là cô chứ không phải cái hũ nút Phó Lê này.
Cô ta đang tính nói gì đó thì đã thấy Phó Lê buông chén đứng dậy cầm lấy cây xẻng bên góc tường, nắm trong tay nhẹ nhàng gập lại, cây gậy gỗ thô to như cánh tay theo tiếng gãy làm đôi, những chiếc gai gỗ sắc nhọn như phát ra ánh sáng lạnh lẽo.
“Đúng vậy, ai ăn hiếp em chị sẽ báo thù cho em.” Phó Lê lạnh lùng nói.
Phó Đào lập tức nghẹn họng, mặt trắng như tờ giấy. Không rõ tại sao người chị luôn luôn thẹn thùng nhút nhát lại trở thành như này, sức lực cũng đột nhiên trở nên lớn đến vậy.
Một lúc lâu sau, cô ta mới ngập ngừng nói “Con muốn ăn cá…Chị xuống sông bắt cá cho con…”
Phó Quý vừa nghe vội vàng quay sang trừng mắt nhìn Phó Lê đã ném cây xẻng đi ngồi trở về bàn ăn cơm, hét lên “Là mày mắng con Đào ư? Mày làm chị thì đi bắt cá cho em có làm sao?”
Phó Lê ngẩng đầu nhìn Phó Quý “Nó đẩy con xuống sống, nếu ngày mai mà con bị bệnh thì phải mua thuốc đấy ”
Vừa nghe đến chuyện mua thuốc, Phó Quý lập tức không vui trừng mắt với Phó Đào “Đang êm đẹp con đẩy nó xuống sông làm gì? Đầu con bị gió thổi ngu luôn rồi hả? Nó mà có bệnh tật gì thì thằng cha mày phải bỏ tiền ra chữa trị đây này ”
Phó Đào “...”
Tiền tiền tiền, suốt ngày chỉ biết đến tiền