Chương 1
Quả nhiên, Phó Ngôn Mặc trông thấy ánh mắt đầy chán ghét của Hạ Sơ Lễ thì tâm trạng của anh ta liền muốn nổ tung.
Cô đúng là rất ghét Bách Tuệ.
Mà dạng người khiến người ta chán ghét như Bách Tuệ lại từng có quan hệ thân mật với anh ta.
Tâm trạng của Phó Ngôn Mặc bây giờ chẳng khác nào như ăn phân, nhìn thứ gì trong mâm cũng không nuốt nổi.
Hạ Sơ Lễ không có tâm trạng để chú ý xem Phó Ngôn Mặc nghĩ thế nào, nói thật anh ta và Bách Tuệ có quan hệ, cô cũng không cảm thấy quá bất ngờ, phong cách của người đàn ông này chính là như vậy.
Hôm qua, ngoại trừ Phó Ngôn Mặc đặc biệt quan tâm đến chuyện này, thì còn có Cố Vãn Tình nữa.
Vào lúc cô ta nhận được tin từ Bách Tuệ, cả người đều thấy không khỏe.
Buổi tối, Cố Vãn Tình không đến lớp múa ba lê, một mực chờ đợi mọi chuyện được làm sáng tỏ, cô ta không tin, cũng không muốn đi chất vấn Phó Cận Thâm.
Anh Cận Thâm cũng đã có Sơ Lễ, tại sao lại có thể có quan hệ với những người phụ nữ khác được?
Nhất là khi, người phụ nữ này lại là Bách Tuệ.
Từ đầu Cố Vãn Tình đã không thích Bách Tuệ, cách ăn mặc của cô ta quá mức phô trương, ở bất kỳ nơi nào cũng muốn biến bản thân trở thành tiêu điểm.
Không biết nước mắt đã rơi bao lâu, cuối cùng Cố Vãn Tình cũng đợi được Phó Cận Thâm làm sáng tỏ mọi chuyện.
“Cuối cùng, tôi rất yêu vợ tôi, cô ấy là một người khiêm tốn, hi vọng mọi người không quấy rầy cô ấy, cảm ơn.” Dù là tỏ tình với Hạ Sơ Lễ cũng không sao, Cố Vãn Tình đã quen với việc người đứng bên cạnh Phó Cận Thâm là Hạ Sơ Lễ.
Thua Hạ Sơ Lễ, cô ta còn cảm thấy tâm phục khẩu phục, nếu như là Bách Tuệ, có chết cô ta cũng không phục.
Khóc cả một đêm, kết quả ngày hôm sau hai mắt Cố Vẫn Tình vẫn còn đỏ.
Vừa vặn hôm nay là khóa học tự chọn, Cố Vãn Tình và Hạ Sơ Lễ đều học cùng một lớp, cô ta nhìn thấy Hạ Sơ Lễ thong dong bình tĩnh đi từ cổng đến, không có chút khác thường nào.
Vào lúc này, Cố Vãn Tình không thể không khâm phục Hạ Sơ Lễ, cô thật sự quá kiên cường.
Hạ Sơ Lễ bị ánh mắt của Cố Vãn Tình nhìn chăm chú suốt cả quãng đường, khiến cô có chút khó chịụ Cô đang làm cái gì vậy...
"Vãn Tình, cô không sao chứ?
Mắt sưng như vậy." "Đúng đấy, Vãn Tình, có phải không thoải mái không, không thoải mái thì đừng nên gắng gượng lên lớp." Những người xung quanh Cố Vãn Tình lại bắt đầu điên cuồng quan tâm cô ta, chỉ nhìn thôi Hạ Sơ Lễ cũng đã cảm thấy gánh nặng.
"Tôi rất yêu vợ tôi, hi vọng mọi người không quấy rầy cô ấy." Bên tai đột nhiên vang lên câu nói này, Hạ Sơ Lễ rụt cổ lại, giật nảy mình, quay đầu liền thấy Mộ Thừa Hoan cười cười ngồi bên cạnh cô, còn ra vẻ thâm trầm bắt chước Phó Cận Thâm "Hôm nay cậu ra ngoài lại không uống thuốc." Hạ Sơ Lễ đẩy Mộ Thừa Hoan, để cô ấy mau chóng cách xa mình một chút, bệnh không nhẹ.
"Xem tin tức ngày hôm qua xong, tôi còn lo lắng cho cậu, lại nghe thấy lời tỏ tình mạnh mẽ này, vui như điên hả?" Mộ Thừa Hoan cười xấu xa nhìn Hạ Sơ Lễ “Tôi không nói chuyện kia vui vẻ, mà là đánh mặt con khốn kia vui vẻ." Hạ Sơ Lễ cong môi "Đó là điều đương nhiên, lúc ấy cậu