⬅ Trước Tiếp ➡

tửng với Hạ Sơ Lễ, anh trầm giọng nói "Quần áo đâu?
" Buổi sáng trước khi ra cửa còn ăn mặc rất hoàn hảo, trong nháy mắt mặc áo yếm, lộ ra cánh tay cùng bộ ngực lớn đến phát giận "Tôi không biết." Hạ Sơ Lễ cụp mắt nhìn bông hoa hồng bị ném xuống, tiếc nuối nói "Anh đã giết chết cơ hội để đi với tôi, thật sự đúng là đáng tiếc." Vừa rồi khi lại gần Hạ Sơ Lễ, Phó Cận Thâm liền ngửi được mùi rượu trên người cô, cô bé này thế mà trốn anh đi uống rượụ Cô uống rượu liền không có chuyện tốt.
Đại đa số những người có mặt ở đây đều chú ý tỉ mỉ Phó Cận Thâm và Hạ Sơ Lễ, thấy anh cư nhiên che chở cho cô bé này như thế, đều không khỏi kinh ngạc.
Nhưng mà việc càng làm cho người ta kinh ngạc còn ở phía sau, Phó Cận Thâm vậy mà cởi áo khoác của mình xuống, khoác lên trên người cô gái Những người hơi sáng suốt đều không nhịn được nhìn Cố Vãn Tình một chút, Phó Cận Thâm đối đãi trước sau, khác biệtcũng quá rõ ràng đi Nói như vậy, người thương hương tiếc ngọc, khi nhìn dáng vẻ nhỏ bé bi thương của Cố Vãn Tình, đều sẽ khiển trách mạnh mẽ khoảnh khắc Phó Cận Thâm bên cạnh Hạ Sơ Lễ Nhưng khi nhìn vẻ mặt Hạ Sơ Lễ, căn bản không có cách nào nói ra được bất cứ lời nói nặng lời nào "Được rồi, đừng nghịch nữa." Phó Cận Thâm nắm lấy cổ tay Hạ Sơ Lễ, không cho cô bất cứ cơ hội chạy thoát nào.
Con mắt sâu thẳm của người đàn ông nhìn lướt qua hiện trường, khi nhìn thấy Lãnh Khuynh Thành, bỗng dưng lạnh băng.
Lãnh Khuynh Thành rất thản nhiên nhìn Hạ Sơ Lễ, cô không cảm thấy mình làm sai chỗ nào.
Cô chỉ là vệ sĩ, cũng chỉ nghe lệnh của Hạ Sơ Lễ, bây giờ Phó Cận Thâm trách móc cô thì có ích gì?
"Tôi cũng đã tới rồi, cũng phải uống hai ly mới đi được không phải sao?
" Người Hạ Sơ Lễ ngửa ra sau, không nghĩ là nhanh như thế đã rời đi.
Cố Vãn Tình làm gì khác, Hạ Sơ Lễ cũng sẽ không quan tâm, nhưng cảnh tượng ngày hôm nay, khiến cô thật sự quá tức giận .
Cô không thể nào trút những lời phàn nàn ngây thơ này với Quý Thục Lan, cũng chỉ có thể trút lên Cố Vãn Tình.
"Em muốn làm gì?" Phó Cận Thâm nhíu mày nhìn Hạ Sơ Lễ, không biết cô đang suy nghĩ gì.
Cô bé này hôm nay rất khác với mọi khi.
Hạ Sơ Lễ rút tay về sau, để hành động nắm cổ tay cô của Phó Cận Thâm đổi thành cùng cô nắm chặt tay “Anh Phó, ly rượu của anh là cái nào?
Tôi khát nước, muốn uống hai ngụm rượụ" Ly rượu của Phó Cận Thâm còn bị Cố Vãn Tình cầm trong tay, cô chỉ là cầm lên, còn chưa kịp uống.
Đường Tử Tiêu thấy con khốn Hạ Sơ Lễ kia thế mà kéo Phó Cận Thâm đi tới trước mặt Cố Vãn Tình.
Loại khiêu khích không che giấu chút nào này, khiến anh giận tím mặt.
"Đi Khuynh Vũ Chúng ta không thể để cho Vãn Tình bị khi dễ vô cớ được" Đường Tử Tiêu kêu Tư Khuynh Vũ cùng đi tới bên cạnh Cố Vãn Tình.
Dường như không có bọn họ, thế giới của Cố Vãn Tình giống như liền muốn sụp đổ Biết Đường Tử Tiêu và Tư Khuynh Vũ tới gần, Hạ Sơ Lễ giật giật khóe môi, đáy mắt lóe lên một tia lạnh lùng rồi biến mất.
"Hạ Sơ Lễ, cô có ý gì?" Đường Tử Tiêu vừa đến đã có giọng điệu không tốt, nếu như đeo thêm


⬅ Trước Tiếp ➡