⬅ Trước Tiếp ➡

lùng ý bảo hắn câm miệng.
Hắn vỗ vỗ cái mông bóng loáng của Hình Lộ, "Giúp tôi đem quần lót cởi." "A ~~~" Hình Lộ có chút ngốc, không rõ nguyên do nhìn Triệu Bác.
"Giúp tôi đem quần lót cởi." Triệu Bác lại nói một câu, đồng thời cố ý đung đưa dương vật đã hoàn toàn cương cứng của mình.
Lúc quy đầu cọ cọ tiến vào kẽ mông mum múp thịt của Hình Lộ, Triệu Bác hơi thở như ngừng lại trong một cái chớp mắt.
Lúc phản ứng lại , Hình Lộ bắt lấy Triệu Bác quần lót bên cạnh liền muốn giúp hắn cởi ra.
"Không nên cởi như vậy." Triệu Bác bắt lấy tay nhỏ Hình Lộ, sâu xa cười một chút.
Hắn đứng lên, ý bảo Hình Lộ quỳ đến trên mặt đất, đầu vừa vặn tiến đến phía trước dương vật Triệu Bác.
Nâng đầu Hình Lộ lên, ngón tay cái dùng sức ma xát một chút đôi môi đỏ mọng, "Dùng miệng giúp tôi cởi." Triệu Bác nói với Hình Lộ một câu như vậy.
"Này " Thủy Thanh Hành nhìn không được, đi đến phía sau Hình Lộ, kì quái nhìn Triệu Bác, "Tiểu tử cậu cũng thật biết chơi.
Cởi cái quần lót còn đa dạng như vậy." "A " Triệu Bác cười nhạo một tiếng, "Cậu cho rằng ai cũng đều giống cậu, chỉ biết làm bừa?" "Lão tử liền thích làm bừa đấy, sao nào?" Thủy Thanh Hành khó chịu lắc lắc dương vật của mình, "Con ch này của lão tử vui sướng đấy, cậu quản sao?" Triệu Bác không phản ứng lại hắn, chỉ là ôn nhu nhìn Hình Lộ.
Bắt lấy tóc Hình Lộ liền đem đầu nàng áp tới trên dương vật chính mình.
"Giúp tôi cởi." Hít sâu một hơi, Hình Lộ thuận theo, dùng hàm răng cắn bên mép quần lót của Triệu Bác.
.................................
Đột nhiên tiến vào làm cho cửa huyệt của Hình Lộ mở lớn.
Hình Lộ bị đau không nhịn được thất thanh khóc nức nở.
Nàng dùng sức ôm lấy Thủy Thanh Hành phía trước, cắn răng nhè nhẹ khóc lên.
"Thật......
Đau quá......" Thảo mãn được dục niệm rốt cuộc Triệu Bác đầu óc cũng thanh tỉnh, hắn đau lòng nhìn Hình Lộ đang khóc thút thít, trong lòng nói không nên lời là cái gì tư vị.
Khai giảng đã một tháng, người này trước nay đều là yên lặng, tựa như là bóng đêm, luôn khiến người ta không tự chủ được mà xem nhẹ.
Cho đến hôm nay, hắn mới cảm thấy chính mình bắt đầu chân chính tiếp xúc tới nội tâm người này.
Mềm mại lại kiên cường, tự ti lại kiêu ngạo.
Triệu Bác cảm thấy, chính mình đối với người này thật là kỳ lạ không thôi.
Quả thực là hận không thể đem nàng nuốt vào trong bụng, thật tốt cất chứa, thoả đáng sắp đặt.
Hắn yêu thương hôn lên Hình Lộ môi, "Đau thì lớn tiếng khóc ra, có tôi ở đây, cậu có thể đem tất cả những ủy khuất của cậu đều phát tiết ra đi." Hình Lộ "......" Hình Lộ ngốc ngốc nhìn hắn, tựa hồ là không quá hiểu rõ hắn vì cái gì sẽ nói ra lời như vậy.
Nhưng là giờ khắc này, Hình Lộ là thật sự có một loại cảm giác được quý trọng.
Loại cảm giác này thật sự rất tốt, tốt đến mức cảm giác hạ thể bị xé rách dường như đều có thể bỏ qua.
Hình Lộ mím mím miệng, đôi mắt hồng hồng, đáng thương hề hề nhìn Triệu Bác, "Tôi đaụ.....
Đau quá......" Một bàn tay tiếp tục xoa xoa nhũ tiêm Hình Lộ, một bàn tay ma xát nàng âm đế, Triệu Bác thanh âm xưa nay chưa từng có ôn nhu như vậy.
"Bảo bối đừng sợ, Rất nhanh liền sẽ không đau nữa." Bị Triệu Bác biểu tình ôn nhu an ủi, Hình Lộ dần dần an


⬅ Trước Tiếp ➡