Cung Đình Bí Ẩn
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡

Ấu Dung nghiêng đầu nhìn nàng,ngữ khí không tốt lắm.
Tố Lan chỉ có thể lui ra, để một mình nàng ở đây.
Trình Ấu Dung nhìn hoa trà một lúc, cho đến khi hai mắt đau nhức mới quay đầu nhìn nơi khác.
Bên kia hồ có người đang dẫn một đám cung nhân vội vã đi qua.
Trình Ấu Dung nheo mắt nhìn kỹ, quả thật là Tiết Chi.
Đúng là đến gần ngày Tết, hắn bận rộn đến mức chân không chạm đất, bước đi như một cơn gió.
Trình Ấu Dung đổi tay chống cằm, ánh mắt dõi theo bóng dáng Tiết Chi, khi người đến gần nàng mới thu tầm mắt, nhìn đi chỗ khác.
Nơi nàng ngồi vừa đúng ngay giao lộ, dù Tiết Chi có đi vòng thế nào cũng sẽ vòng qua đây, nơi đây nhiều người qua lại, khi hắn đến gần đã dừng lại hành lễ thỉnh an Trình Ấu Dung.
Trình Ấu Dung giả vờ như không nghe thấy, nhìn về phương xa, lướt qua hồ nước nhìn về phía một cái cây đại thụ đối diện.
Tiết gì, cuối cùng hy tự đứng thẳng dậy, xoay người rời đi.
“Tiết Chi, đứng lại ” Trình Ấu Dung lên tiếng.
Tiết Chi dường như giả điếc, hoàn toàn không để ý tới nàng.
Trình Ấu Dung nhìn bóng người kia đi xa, tức giận cầm tách trà lên định ném đi, đến khi nâng tách trà lên mới chợt nhận ra mình đang cư xử giống ai.
Nàng hít một hơi thật sâu, từ từ đặt tách trà trên tay xuống.
Tách trà vừa mới pha, nước sôi chảy vào tay nàng, lúc này nàng mới nhận ra mình bị bỏng.
Trình Ấu Dung cau mày, cắn răng gọi Tố Lan.
Đến khi Tố Lan vội chạy tới, trên bàn tay nàng đã xuất hiện một lớp mụn nước nhỏ.
Tố Lan sai cung nhân đi Thái Y Viện thỉnh Thẩm thái y đến, bằng hữu nhìn chằm chằm bóng dáng Thẩm An Chi rời đi rồi lắc đầụ Thẩm An Chi nghe Trình Ấu Dung rít một tiếng, động tác băng bó nhẹ nhàng không khỏi nhẹ vài phần.
“Thuốc này mỗi ngày bôi ba lần, tránh nước trong mấy ngày.” Thẩm An Chi đưa thuốc trị thương cho Tố Lan, nghiêm túc dặn dò nàng.
Y quay đầu nhìn thoáng qua tay Trình Ấu Dung, thấy nàng nheo mắt không nói lời nào nên cũng không hỏi điều mình đang thắc mắc trong lòng.
“À, độc dược bổn cung bảo ngươi tìm thế nào rồi?” Trình Ấu Dung bất ngờ hỏi.
Thẩm An Chi ôn hòa đáp lại “Vẫn chưa tìm được.” Trình Ấu Dung lạnh lùng nhìn y, tựa hồ trong giây lát sẽ nổi giận, nhưng nàng lại đè nén sự tức giận xuống, chỉ nói “Ta cho ngươi thêm mấy ngày, trước đêm yến tiệc ngươi nhất định phải tìm ra cho ta.” Lúc Tố Lan tiễn Thẩm An Chi ra ngoài, đi đến cửa cung cuối cùng y vẫn hỏi “Sao tay điện hạ lại bị bỏng?” Tô Lan thấp giọng đáp "Ta không ở bên cạnh điện hạ nên cũng không biết.” Lòng nàng vẫn đang lo sợ không yên, vừa mới rời đi một lúc Trình Ấu Dung lại tự làm mình bị thương, đúng ra mà nói, lúc này Tố Lan hẳn là nên tự đi thỉnh trượng hình.
Nhìn thấy vẻ mặt khó coi của nàng, Thẩm An Chi hiếm khi an ủi cô “Không phải lỗi của cô nương, trước đây…” Y dừng lại một chút rồi nói “Hãy chiếu cố điện hạ thật tốt.” Nói xong liền cầm hộp thuốc rời đi.
Trên đường trở về Thái Y Viện, Thẩm An Chi nhớ lại lần đầu tiên gặp Trình Ấu Dung.
Khi đó trên người nàng mỗi ngày đều xuất hiện một số vết thương không thể giải thích được, các thái y khám đều nói nàng bị thương bởi vật sắc nhọn, nhưng nàng là công


⬅ Trước Tiếp ➡