⬅ Trước Tiếp ➡
Thì ra anh thật sự là người nhà họ Hách tiếng tăm lẫy lừng.
Nhưng tay của cô lại bị người đàn ông này nắm chặt ở lòng bàn tay... Ngón tay thon dài của anh có lực, có cả vết chai... Bỗng nhiên Tô Chỉ Hề nhớ tới đêm qua, người đàn ông này dùng tay giữ chặt eo của mình, mang theo nhiệt độ nóng rực di chuyển trên cơ thể của cô...
Trong lòng cô run lên, theo bản năng cô muốn rút tay lại, nhưng không thành công.
Hách Kính Nghiêu nhìn cô thật sâu, giống như lơ đãng gãi nhẹ bàn tay của cô, sau đó đan mười ngón vào tay cô.
Động tác này thật sự quá mờ ám...Cảm giác ngứa ngáy truyền từ lòng bàn tay lên đến đỉnh đầu của cô...Sắc mặt Tô Chỉ Hề thoáng hồng lên.
Bỗng nhiên Hách Kính Nghiêu cười ra tiếng: Tay của em thật mềm.
Tô Chỉ Hề không biết nên nói cái gì, toàn thân cũng cứng ngắc.
Mềm mại giống như ngực của em vậy. Anh thản nhiên nhổ ra những lời này, ánh mắt dừng ở trên bộ ngực của cô, khóe môi hơi nhếch lên, giống như đang hiểu được cái gì đó.
Trong vô thức Tô Chỉ Hề dùng tay còn lại nắm chặt cổ áo, giọng nói có hơi xấu hổ: Thiếu gia Hách!
Tuy đêm qua chuyện gì nên làm bọn họ cũng đã làm, nhưng đối với cô mà nói, người đàn ông trước mặt vẫn là một người không quen biết.
Bị anh nhìn bằng ánh mắt như vậy, cô cảm giác cả người mình đều bị đốt cháy.
Biểu cảm của Hách Kính Nghiêu càng vui vẻ hơn.
Phụ nữ, cũng rất thú vị.
Quan trọng hơn là... Rất mềm, rất non nớt.
Nhớ tới chuyện xảy ra tối hôm đó...Cảm giác căng chặt ấy khiến ánh mắt của anh càng sâu lắng, hô hấp cũng trở nên nặng nề hơn.
Tô Chỉ Hề cảm giác ánh mắt của người đàn ông như muốn lột sạch cô...Cô vứa xấu hổ vừa bối rối, đứng ngồi không yên, nhưng cô càng như vậy, Thiếu gia Hách càng vui mừng.
Cũng may không lâu sau, cuối cùng xe cũng dừng lại trước cửa biệt thự nhà họ Hách.
Bị Thiếu gia Hách dùng ánh mắt quấy rối nhìn mình suốt quãng đường đi, Tô Chỉ Hề vội vàng đẩy cửa xuống xe, kết quả cô vừa mới đứng vững, đã bị Hách Kính Nghiêu vừa bước xuống xe ôm ngang eo.
Tôi...Tự tôi có thể đi được!
Chân của em rất yếu. Anh thoải mái gạt bỏ sự giãy dụa của cô.
Sắc mặt Tô Chỉ Hề lại đỏ lên...Vì sao chân cô lại yếu như vậy, còn không phải là vì buổi tối hôm qua sao...
Rất nhanh, Hách Kính Nghiêu ôm cô đi vào trong biệt thự.
⬅ Trước Tiếp ➡