⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này Hách Kính Nghiêu mới buông anh ta ra, nhìn anh một cái với ý tứ sâu xa: Lần này tôi nể mặt Thâm Hàn, nhưng mà lần tới...
Hoắc Diễn Huy nằm trên ghế sofa giả chết.
Vân Thâm Hàn cười, nhìn Hách Kính Nghiêu: Chúng tôi nghe Diễn Huy nói, bệnh của cậu đã khá hơn rồi à?
Hách Kính Nghiêu nâng một cốc rượu lên, thản nhiên nói: Không có, chỉ là trùng hợp có sự miễn dịch đối với cô gái đó.
Hoắc Diễn Chiêu nhíu mày: Cũng không tồi, ít nhất cậu còn có thể tiếp xúc với phụ nữ.
Chắc chắn dì rất muốn cậu lấy cô ấy đúng không? Vân Thâm Hàn hỏi.
Mẹ của tôi còn chưa biết. Hách Kính Nghiêu hừ nhẹ một tiếng, Cho dù tôi chưa bao giờ tiếp xúc với phụ nữ, cũng không đến mức vừa gặp mẹ tôi đã quý trọng ngay đâu.
Hả? Chẳng lẽ vì cô gái đó lớn tuổi, hay quá xấu? Hoắc Diễn Chiêu suy đoán.
Không có không có, em làm chứng. Cuối cùng Hoắc Diễn Huy cũng không kiềm chế được, Em thấy tận mắt, cô gái này tuổi còn trẻ, đoán chừng hai mươi tuổi, nhan sắc và dáng người cũng không thể chê được, tuyệt đối là cực phẩm!
Nghe Hoắc Diễn Huy nói như vậy, hai người còn lại cũng hứng thú, Vân Thâm Hàn tiếc nuối nói: Sao không đưa cô ấy đến đây gặp bọn tôi? Trước kia vì căn bệnh của cậu, mà mỗi lần chúng ta tụ họp chưa bao giờ dám mang bạn gái theo. Ngay cả Tuyết Phi cũng không thể tham gia.
Không, tin tôi đi. Nhắc tới Vân Tuyết Phi, đột nhiên sắc mặt của Hoắc Diễn Chiêu dịu dàng hơn, Cô ấy nói với tôi, đối với việc tụ họp của chúng ta, cô ấy không có chút hứng thú nào.
Vân Tuyết Phi là em gái của Vân Thâm Hàn, cũng là vợ sắp cưới của Hoắc Diễn Chiêu.
Được rồi. Nhớ đến tính tình của em gái mình, Vân Thâm Hàn không thể không nói ra những lời này, anh ta lại nhìn về phía Hách Kính Nghiêu, Cô ấy đang ở đâu? Tôi sẽ cho người đi đón cô ấy!
Em sẽ là người lái xe! Hoắc Diễn Huy xung phong nhận việc.
Không được. Hách Kính Nghiêu nhấp một ngụm rượu, từ chối không chút do dự.
Mọi người thấy rất bất mãn.
Kính Nghiêu, tôi có thể hiểu được tâm tình của cậu. Hoắc Diễn Chiêu bày ra vẻ người từng trải, Tôi cũng không muốn Tuyết Phi tham gia tụ họp, để cho người khác xoi mói cô ấy. Nhưng chúng ta đã là anh em nhiều năm như vậy, mọi người cũng là vui mừng cho cậu. Nếu cậu không muốn cho chúng tôi gặp mặt, chúng tôi chỉ có thể bí mật nghĩ ra biện pháp thôi.
Hách Kính Nghiêu nhìn mọi người, đặt ly rượu xuống, mặt không biểu cảm nhổ ra một câu: Bởi vì tôi còn chưa thu phục cô ấy.
Trong phòng im lặng một lúc.
Ba giây sau, Hoắc Diễn Huy là người không có kiên nhẫn nhất, nhịn không được cười ha hả. Anh ta vừa cười vừa chỉ vào Hách Kính Nghiêu, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể cười tiếp được.
Khóe miệng Hoắc Diễn Chiêu hơi co giật, nhưng anh ta luôn tỏ ra bình tĩnh. Vân Thâm Hàn ho nhẹ một tiếng, giả bộ không nghe thấy gì.
Trời ơi! Kính Nghiêu, cậu quá đáng thương! Quá đáng thương! Hoắc Diễn Huy chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, Thật vất vả mới có thể tiếp cận được với một người phụ nữ, kết quả người ta không hề nhớ tới cậu. Quá đáng thương, quá đáng thương!
⬅ Trước Tiếp ➡