Hưng Thịnh bất ngờ cúi xuống hôn cô. Nụ hôn mang vị cay nồng của rượu whisky và sự áp đảo không thể từ chối, cô giãy dụa vài lần rồi mềm lòng trong vòng tay anh. Khi tay anh luồn vào khe hở sau lưng váy cô, cô bừng tỉnh.
“Dừng lại...” cô thở hổn hển đẩy anh ra, “Bên ngoài có hàng trăm người trong ngành!”
Ngón tay cái của Hưng Thịnh vuốt ve khóe môi cô ướt át: “Vậy sao?”
“Vậy thì chúng ta không thể—”
“Phòng VIP ở cuối hành lang.” Anh cắn nhẹ dái tai cô, “Ba phút sau gặp.”
Hải yến muốn từ chối nhưng cơ thể đã nhớ lại niềm vui đêm qua. Khi Hưng Thịnh rời đi, cô nhìn mình trong gương, mặt đỏ bừng, biết đây là một trò chơi nguy hiểm.
Nhưng cô vẫn chỉnh lại váy, bước về phía phòng nghỉ đó.
---
Cánh cửa phòng nghỉ vừa khóa lại, Hưng Thịnh đã ép cô vào tường hôn say đắm. Dây váy của Hải yến bị anh kéo tuột, áo ngực bị anh cắn rách. Cô ngửa đầu thở hổn hển, cảm nhận đôi môi nóng bỏng và lưỡi anh lượn quanh trước ngực mình.
“Có người... sẽ phát hiện...” cô thì thầm giữa những nụ hôn.
“Đã khóa cửa rồi.” Hưng Thịnh tháo thắt lưng, “Hơn nữa,” anh cắn nhẹ phần thịt mềm bên trong đùi cô, “em thích cảm giác kích thích này, phải không?”
Hải yến không thể phản bác. Khi anh bước vào cô, cô cắn chặt vai anh để kìm nén tiếng rên. Tư thế này khiến cô hoàn toàn bị anh kiểm soát, mỗi lần anh đẩy vào đều chạm đúng điểm nhạy cảm. Hưng Thịnh hiểu rõ từng điểm yếu trên cơ thể cô, tay anh xoa bóp bên trong đùi, nhanh chóng đẩy cô đến bờ vực cực khoái.
“Gọi tên anh ra.” Anh ra lệnh khàn khàn, “Anh muốn nghe.”
Hải yến lắc đầu, nhưng bị nhịp độ tăng nhanh của anh đánh bại, phát ra tiếng rên nén lại. Hưng Thịnh bịt môi cô lại, vòng chân cô quấn quanh eo mình, tiến sâu hơn.
Khi khoái cảm lên đến đỉnh điểm, mắt Hải yến hoàn toàn trống rỗng, chỉ biết bám chặt vai anh. Hưng Thịnh sau đó giải phóng trong cô, thở hổn hển bên cổ cô.
“Quên mang bao cao su.” Anh nhớ ra sau đó, giọng đầy tiếc nuối.
Hải yến trượt khỏi người anh, đôi chân vẫn run rẩy: “An toàn kỳ.” Cô chỉnh lại chiếc váy lộn xộn, bỗng nhận ra sự bốc đồng trong cuộc yêu này, “Chúng ta không thể như vậy.”
Hưng Thịnh giúp cô kéo khóa sau lưng váy: “Nhưng chúng ta vẫn làm rồi.” Anh nâng mặt cô lên, “Thừa nhận đi, Hải Yến, em đã nghiện cơ thể anh rồi.”
Hải yến đẩy tay anh ra: “Đừng tự nghĩ nhiều.” Cô nhìn đồng hồ, “Ra ngoài lâu rồi, nên về thôi.”
“Tối nay về nhà anh nhé?” Hưng Thịnh thắt lại thắt lưng, “Anh mua sâm banh em thích rồi.”
Hải yến do dự. Lý trí bảo cô nên từ chối, nhưng ham muốn trong cơ thể quá mạnh mẽ.
“Chỉ uống rượu thôi?” Cô nhướn mày hỏi.
Hưng Thịnh nở nụ cười chiến thắng: “Tất nhiên không chỉ có thế.”
Về đế nhà Hưng Thịnh
Hải yến nằm ngửa người trên giường, cô dang rộng cả hai chân ra như mời mọc, như sẵn sàng chiều theo ý muốn của Hưng Thịnh…