⬅ Trước Tiếp ➡

không từ bỏ ý định tiếp tục nếm thử, nhưng vẫn chỉ có thể ngậm được một nửa, nhất thời không biết nên làm thế nào mới phải.
Ông chủ Lý thấy thế, dùng sức đâm mạnh vào nữ nhân về trước một phát.
“Đừng lười biếng, nhanh lên hảo hảo liếm, hầu hạ Tứ gia cho thoải mái, ngươi sẽ không thiếu đồ tốt.” Tương Liên ô ô hai tiếng, cố sức sê dịch đầu mình một chút, tốt xấu chừa lại một ít khoảng không trong miệng, cẩn thận liếm láp cự vật bên trong.
Nàng là hoa khôi lâu đầu bảng, kỹ xảo tự khắc không cần bàn đến, mút, hút, liếm, cắn, thủ đoạn toàn thân đều đem ra lấy lòng nam nhân, còn không quên cố ý điều chỉnh góc độ để Hạ Diễn có thể thấy rõ động tác của chính mình, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng tấm tắc.
Ông chủ Lý nghe đến tâm ngứa khó nhịn, thật muốn đem côn thịt chính mình nhét vào miệng nữ nhân này, sung sướng hưởng thụ một phen, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tương Liên môi đỏ bị chống căng đến cực hạn, bóp lấy eo cô ta, mỗi một cú thúc đều phải cắm đến chỗ sâu nhất mới bằng lòng bỏ qua.
Hạ Diễn đột nhiên giơ tay, cởi bỏ búi tóc của Tương Liên, một đầu tóc đen tức khắc tứ tán xoã tung, che đi nửa khuôn mặt.
Tương Liên giơ tay đang muốn phất tóc, liền bị Hạ Diễn nắm trụ đầụ Cực vật trong miệng điên cuồng thọc vào rút ra, đỉnh đến ã suýt nữa hít thở không thông.
Trên dưới đồng thời bị người điên cuồng thao lộng, tuy là Tương Liên kinh nghiệm phong phú cũng có chút cầm cự không được, rất nhanh chỉ còn lại tiếng nức nở vô thức, hai cái miệng trên dưới đều bị cắm mở, nước nôi chảy ra không ngừng, giữa háng lầy lội bất kham.
Thịnh Kiều Di không biết ma xui quỷ khiến thế nào, nhưng vẫn rình xem cho đến hết.
Mải đến khi ông chủ Lý tước vũ khí, tê liệt ngã xuống trên sô pha nghỉ ngơi, Hạ Diễn vẫn đang tiếp tục, người phụ nữ đã sớm nằm liệt thành một bãi bùn, ô ô không ngừng nuốt vào.
Cuối cùng, hô hấp Hạ Diễn bỗng nhiên dừng lại, cự vật dưới thân hoà toàn cắm vào trong miệng nữ nhân, ngẩng đầu lên, đè nén phun ra mấy chữ, “Kiều Kiều nhi.” Thịnh Kiều Di choáng váng.
“Đinh nannan Đong nannan” đồng hồ để bàn ngân vang báo giờ, Thịnh Kiều Di hồi phục tinh thần, cất bước chạy biến đi.
Tưởng như phía sau là một quỷ dữ tợn đang đuổi theo, nàng trốn lên giường, vùi mình vào chăn che đầu lại.
Chỉ là, vừa nhắm mắt, bên tai tựa hồ còn có thể nghe thấy một tiếng “Kiều kiều nhi”.
Trầm thấp, khàn khàn, tất cả đều là thanh âm tình du͙c mơ hồ.
Nàng cảm thấy khó chịu, đặc biệt là giữa nới ấy hai chân, ướt dầm dề khó chịụ nannannannannannan Thực ra cũng không có đoạn nói rõ Hạ Diễn có sạch hay không, chỉ là lúc ăn thịt Kiều Kiều ổng rất thành thục, nên chúng ta cứ tự hiểu vậy ==.
Nhưng cứ cho là tấm lòng anh trung trinh trước sau đi nữa nhưng anh đã mất điểm vị bắt mị gõ hơn 2 ngàn từ cho đoạn h thơm nhưng k ngon nay.
Kiều Kiều và Kiều Kiều nhi, chỉ thua kém có một chữ, nhưng hàm nghĩa lại khác xa nhaụ Một là nhũ danh mà nàng không thể hiểu được, một là cách để gọi người yêu mà ai cũng có thể dùng, giống như tiểu tâm can, tiểu bảo bối, vốn chỉ là thủ thật mồm mép tép nhảy, không đáng một xụ Thịnh Kiều Di nằm ở trên giường lăn qua lăn lại, biết


⬅ Trước Tiếp ➡