Chương 2
thấy Thịnh Kiều Di ngơ ngác nhìn chằm chằm vào ngực mình, hô nhỏ một tiếng, “Ai nha tiểu thư, có nóng không?” Thịnh Kiều Di lắc đầu, trên mặt còn treo ý cười, “Không nóng, rất ấm, tôi mới vừa trượt tay.” Hương Thảo một bên tiếp nhận cái ly, một bên nhắc nhở, “tôi hảo tiểu thư, cô làm tôi sợ muốn chết, nếu bị bỏng thì phải làm sao bây giờ, lão gia nhất định sẽ lột da tôi.” Hai người cũng trạc tuổi nhau, tính tình Thịnh Kiều Di lại ôn hòa, sau 5 năm, Hương Thảo đối với vị đại tiểu thư bật nhất Bến Thượng Hải trước mặt này, cũng không còn thận trọng trong lời ăn tiếng nói như lúc ban đầụ Thịnh Kiều Di rũ xuống mí mắt, cười cười không nói gì thêm.
Sau khi rửa mặt, Thịnh Kiều Di thay một thân váy liền áo Tây Dương sắc vàng nhạt, đứng trước gương soi đánh giá chính mình.
Người trong gương mi thanh ngấn lệ, môi đỏ má phấn, mũi không quá cao, lại thon nhỏ tinh xảo, vốn là dung nhan xinh đẹp diễm lệ thậm chí có chút diễm tình, nhưng vì đôi mắt kia ngập nước ướt át lộ rõ nhút nhát sợ sệt, khiến nàng trở nên nhu nhược vô hại, yếu ớt đáng thương.
Hương Thảo tán thưởng, “Tiểu thư cô thật xinh đẹp.” Trong gương cô gái ngượng ngùng nhìn nàng mỉm cười, hơi nước trong mắt càng tăng lên, sóng nước lóng lánh.
Hương Thảo tim đập nhanh, nghẹn nửa ngày, phun ra hai chữ, “Thật đấy.” Nàng trước nay chưa từng thấy ai xinh đẹp như tiểu thư nhà mình, ngay cả nữ minh tinh được in trên báo đều kém xa tiểu thư.
Ngoan ngoãn như vậy, khó trách có người nói, lão gia độc nhất lưu lại tiểu thư, là bởi vì ham… Hương Thảo ánh mắt bất tri bất giác rơi xuống bộ ngực cô gái trong gương, nghĩ đến bản thân đã từng thoáng nhìn thấy cảnh xuân, gương mặt ứa ra khí nóng, liền thầm mắng chính mình.
Lão gia đối với tiểu thư tốt đến như vậy, chẳng khác gì khuê nữ thân sinh, cô sao có thể sẽ vì vài lời đồn thổi thô tục mà miên man suy nghĩ, lần sau nếu nghe thấy có người nói bậy, cô nhất định sẽ ra mặt thoá mạ bọn họ trận.
“Tiểu thư, chúng ta xuống lầu đi.” Thịnh Kiều Di nhìn sắc mặt nàng liền đoán ra bảy tám phần, đáy mắt hiện lên một tia tự giễụ Từ khi Hạ Diễn nắm quyền phương hội, những đồn đãi vớ vẩn về hắn vẫn không ngừng lan truyền, nàng cũng không phải là ở trong lồng sắt, sao có thể không hay biết gì, nếu nàng muốn làm bộ không biết, bà Liễu cũng sẽ thời khắc để yên cho nàng.
5 năm trước, khi hội trưởng Phổ Hoa thương hội Thịnh Văn Thành bị thế lực đối địch Tào Bang mai phục, chết thảm ở đầu đường.
Cũng trong ngày hôm ấy, thê tử Thịnh Văn Thành, mẹ ruột của Thịnh Kiều Di, Qua Nhĩ Giai được đưa vào bệnh viện vì hút quá liều nha phiến, kéo dài hai ngày vẫn là hương tiêu ngọc vẫn.
Theo đó, tình nhân Thịnh Văn Thành dưỡng bên ngoài còn cả đứa con trai riêng tám tuổi cũng mất tích thần bí.
Nửa tháng sau, trên sông Hoàng Phố nổi lên hai tản thi thể vô danh, khuông mặt phình to biến dạng đến không thể nhận ra, nhưng thân hình thật sự lại xấp xỉ hai người.
Huynh đệ Hạ Diễn kết bái với Thịnh Văn Thành năm sưa, ngày đó đứng ra chủ trì đại cục, dẫn dắt tìm Tào Bang vì đại ca báo thù, thuận lý thành chương mà trở thành hội trưởng tân nhiệm.
Thịnh gia vốn con cháu không vượng, vừa bảy tám tuổi đã chết yểụ Vì đại ca