Chương 11
Tả Ninh lại gắt gao nhìn chằm chằm người đàn ông tóc quăn kia "Anh tên gì? Anh mang họ Bạch sao? Là người đưa phụ nữ đến?
Người đàn ông gật đầu "Bạch Tấn, làm sao vậy người đẹp?"
Chỉ nghe "Phanh" một tiếng, Thu Dật Bạch không nhịn được đánh một quyền lên mặt Bạch Tấn, anh mắng trong cơn giận dữ "Mẹ nó Cậu đưa phụ nữ gì đến cho Cao Hạ? Mà lại đưa vào khách sạn của tôi?"
Bạch Tấn bị anh đánh cho ngớ người, cũng mang một bụng lửa giận "Anh phát điên cái gì? Cậu ta ở khách sạn này thì tôi đương nhiên phải đưa đến đây rồi "
Nếu không phải Thu Dật Mặc ngăn cản, sợ là hai đã lao vào đánh nhaụ
Nhưng mà nhìn tình hình hiện tại, Tả Ninh đột nhiên cười ra tiếng.
Thu Dật Bạch thấy cô cười như vậy sợ đến có chút e ngại, khẩn trương nói "Tả Ninh, cô nghe tôi nói, chuyện đêm nay... Chuyện đêm nay.... Tôi không biết đã xảy ra cái gì, nhưng tôi nhất định sẽ điều tra rõ."
Thang máy ngừng ở tầng 42, Thu Dật Bạch kéo tay Tả Ninh ra ngoài, hỏi "Cao Hạ ở phòng nào?"
Bạch Tấn vừa dùng khăn tay lau vết máu bên khoé miệng, vừa tức giận nói "4201."
Căn phòng cách thang máy không xa, Thu Dật Bạch đi nhanh đến liền nhấc chân đá vào cửa phòng "Cao Hạ Tên khốn này mau mở cửa cho tôi "
Đá vài cái cửa phòng liền mở ra, mùi rượu nồng nặc đánh úp lại, Cao Hạ lung lay đứng cạnh cửa, ngơ ngát nhìn người bên ngoài "Sạo lại đến đông đủ vậy?"
"Tới xem chuyện tốt mà cậu làm " Thu Dật Bạch một tay đẩy anh ra đi thẳng vào phòng, đập vào mắt anh chính là vệt máu nhỏ chói mắt trên giường lớn màu trắng, xung quanh tràn đầy dấu vết dâm mỹ, mà dưới chân anh đúng là có chiếc quần lót ren bị xé rách.
Cao Hạ vẫn còn chưa tỉnh, xoa xoa đầu tóc rối tung, không kiên nhẫn nói "Rốt cuộc là làm sao vậy?"
Thu Dật Bạch liền túm lấy cổ áo của Cao Hạ, chỉ vào Tả Ninh nói "Mẹ nó Cậu nhìn cho rõ đây chính là biên kịch bộ phim kế tiếp của cậu, chứ không phải phụ nữ được đưa tới để cậu tuỳ tiện ngồi lên Mẹ nó Cậu uống say rồi làm ra chuyện gì rồi?"
Cả người Cao Hạ run lên, con ngươi mờ mịt dần dần sáng lên chuyển tầm mắt về phía Tả Ninh, sau đó liền mở miệng nói "Là cô ấy đi vào phòng của tôi, tôi làm sao biết được...?"
Thu Dật Bạch ngẩn người, nghi hoặc mà xoay người lại "Cô...Cô sao lại..."
Tả Ninh cười lạnh một tiếng "Sao tôi lại không biết xấu hổ tự mình đưa tới cửa? Chính trợ lý của anh đến đưa thẻ phòng cho tôi , anh nói chuẩn bị quà cho tôi, quà của anh, là cái này sao? Mẹ nó Tôi đún thật là ngu, vậy mà cũng tin lời anh nói."
"Tôi đưa chìa khoá phòng tôi cho cô, 4211, chính là căn phòng sát vách phòng cô " Thu Dật Bạch ảo não kéo tay Tả Ninh, "Cô đi theo tôi."
Lướt qua hành lang gấp khúc liền tới căn phòng số 4211, Thu Dật Bạch lấy chìa khóa ra mở cửa phòng. Trong phòng lập tức tràn ngập mùi hương của hoa tươi, mà nhìn cách bài trí bên trong xong, Tả Ninh không biết nên khóc hay nên cười.
Căn phòng xa hoa như vậy lại phủ đầy hoa tươi, ở trên bàn bày trí một cái bánh kem tinh xảo, trên đó còn viết "Tả Ninh, sinh nhật vui vẻ " Mà bên cạnh chiếc bánh kem chất đầy những hộp quà.
Thu Dật Bạch chỉ vào trong phòng, ôn nhu nói "Thời gian không đủ chỉ có thể chuẩn bị như vậy, vốn dĩ tôi định sau khi xong việc sẽ mau chóng về, ăn sinh nhật cùng cô. Chỉ sợ không kịp trở về, nên bảo trợ lý đến đưa chìa khoá cho cô, ít nhất cô sẽ thấy được thành ý của tôi, không ngờ..."