Chương 13
Tả Ninh hừ lạnh một tiếng, ánh mắt rơi trên người Thu Dật Mặc "Anh chính là tổng giám đốc Thu Dật Mặc đúng không? Sự việc hôm nay Thu tổng định xử lí thế nào? Là cho tôi một số tiền lớn bịt miệng hay là dùng nhược điểm nào đó của tôi để uy hiếp tôi không được ra ngoài nói lung tung làm hỏng danh tiếng của đại minh tinh các người?"
Thu Dật Mặc lẳng lặng nhìn cô "Cô muốn thế nào?"
"Thứ tôi muốn anh có thể cho tôi sao?" Tả Ninh cười đến châm chọc "Nhưng ngoại trừ tiền ra, các người còn có thể cho tôi cái gì? Có phải tôi nên giống như kỹ nữ, ngoan ngoãn nhận tiền bán thân? Hơn nữa, đối phương lại là nhân vật lớn như mấy người, tôi nghĩ nếu tôi mở miệng, chắc hẳn tôi sẽ là kỹ nữ bán thân đắt nhất trên đời này có đúng hay không?"
Ánh mắt Thu Dật Bạch tối sầm, muốn tiến lên kéo Tả Ninh lại nhưng lại bị cô né tránh.
Đi thẳng đến cửa Tả Ninh mới dừng bước quay lại nói "Thu tổng có thể đáp ứng tôi một điều kiện không?"
Thu Dật Mặc vẫn ung dung nhìn cô "Nói."
"Nếu về sau bốn người các người tại thời điểm làm chuyện đó mà nghe được phụ nữ nói không muốn thì cũng đừng cưỡng bách họ."
Giọng của Tả Ninh nghe vào tai rất mềm mại, thậm chí là có chút suy yếu, nhưng những lời này lại cực kỳ có sức nặng truyền vào tai bốn người đàn ông, làm cho trên mặt bọn họ đều hơi có chút biến sắc.
Sau đó nghe tiếng cửa phòng bên cạnh khép lại, Thu Dật Bạch mới oán hận mà trừng mắt nhìn Cao Hạ.
Bạch Tấn xấu hổ cười cười "Đây là cô gái mà Tiểu Bạch coi trọng? Vậy việc này thật đúng là khó xử, một cô gái 25 tuổi xinh đẹp như vậy lại vẫn còn là xử nữ, tư tưởng khẳng định đặc biệt bảo thủ, cô ấy nhất định sẽ hận chết các người."
Thu Dật Bạch tức giận liếc Bạch Tấn một cái, Cao Hạ trầm mặc một lúc rồi xoay người mở cửa bước ra ngoài.
Thu Dật Bạch liền gọi anh lại "Cậu muốn đi đâu? Hiện tại đừng đi trêu chọc cô ấy, cô ấy sẽ không muốn gặp cậu, không muốn gặp bất kỳ kẻ nào trong số chúng ta."
"Tôi đi mua thuốc." Cao Hạ dừng một chút rồi nói tiếp "Tôi... Không làm bước dạo đầụ Cô ấy bị thương có chút nghiêm trọng."
"Má nó." Thu Dật Bạch một quyền đánh lên tường, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Tiếng nước ào ào vang lên không ngừng, trên cửa phòng tắm phủ kín một tầng hơi nước trắng xóa.
Tả Ninh đứng dưới vòi sen cẩn thận xem xét hạ thể, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng chạm vào hoa huyệt liền khiến cô đau đến hít hà một hơi.
Hai mảnh cánh hoa non nớt vừa hồng lại vừa sưng, còn bị trầy da, trong dũng đạo cũng đau đớn nóng rát, tuy rằng giờ phút này đã không còn vết máu chảy ra, nhưng cô biết, bên trong hơn phân nửa là bị thương.
Tả Ninh đã sớm nghe qua lần đầu tiên sẽ rất đau, hơn nữa nếu côn thịt quá thô to hoặc người đàn ông kĩ thuật không tốt, thì lần thứ hai thứ ba vẫn sẽ rất đaụ
Tên xấu xa kia, không chỉ thô mà còn rất lớn, thậm chí động tác cũng rất thô lỗ. Cô còn hoài nghi không biết có phải hạ thân bị xé rách hay không. Tắm rửa xong, sợ là phải đến bệnh viện kiểm tra.
Bọc khăn tắm lên người vừa bước ra thì liền nghe thấy tiếng đập cửa liên tục hồi lâụ Chẳng qua là vừa rồi do cô ở trong phòng tắm nên không có nghe thấy.
Đã giờ này rồi mà còn gõ cửa phòng cô, chắc hẳn là 1 trong 2 người kia.
Rất kỳ quái, rõ ràng mới vừa trải qua một hồi tai nạn khiến cô sợ hãi, nhưng vào giờ phút này, cô thế nhưng lại không có nửa điểm sợ hãi, thậm chí rất là bình tĩnh mà mở cửa.