⬅ Trước Tiếp ➡

Tình cảnh như vậy, ngay cả Tả Ninh cũng không nghĩ tới. Đón nhận ánh mắt phẫn nộ cùng nóng cháy của Thu Dật Bạch và Cao Hạ, cô thẹn đến mức muốn chui xuống đất. Tả Ninh vùi đầu vào ngực Thu Dật Mặc làm cho côn thịt ở trong hoa huyệt tiến vào sâu hơn khiến cô yêu kiều rên rỉ một tiếng.
Thu Dật Mặc ôm cô đứng dậy đi vào phòng ngủ, cô sợ tới mức dùng hai chân gắt gao bám vào eo anh, côn thịt trong hạ thể không ngừng va chạm, Tả Ninh tận lực cắn chặt môi nhưng vẫn không nhịn được mà rên rỉ vài tiếng.
Khăn tắm miễn cưỡng có thể che được phần lưng và mông nhỏ, mà diện tích phòng nghỉ lại quá lớn, Thu Dật Mặc chỉ đi một đoạn cũng đủ để cho Cao Hạ và Thu Dật Bạch thấy rõ ngực cô kề sát Thu Dật Mặc cùng với chỗ giao hợp hết sức dâm mĩ.
Cao Hạ thực không có hình tượng mà nuốt nước miếng, hô hấp của Thu Dật Bạch thêm vài phần nặng nề, ánh mắt vẫn dõi theo hai người kia. Thẳng đến khi họ sắp biến mất ở cửa phòng ngủ, Thu Dật Bạch mới không nhịn được mà kêu một tiếng "Anh "
Thanh âm khàn khàn, ngữ khí phẫn nộ.
Thu Dật Mặc rõ ràng biết anh coi trọng Tả Ninh, vì sao còn muốn chạm vào cô ấy?
Thường ngày Thu Dật Mặc không phải là người phóng túng nhưng tại sao cùng thời điểm này lại làm ra chuyện như vậy?
Thu Dật Mặc dừng bước, quét mắt nhìn hai người đàn ông đang si ngốc đứng ở cửa, thần sắc lạnh lùng, giọng điệu bình tĩnh "Thay vì tức giận, chi bằng hai người các cậu nên đi điều tra xem là ai bỏ thuốc cô ấy."
Ngay sau đó, trong lúc hai người kia còn ngơ ngác, Thu Dật Mặc "phanh" một tiếng, gắt gao đóng cửa phòng ngủ.
Nhưng chỉ dựa vào một cánh cửa phòng ngủ thì căn bản là không thể ngăn cản được quá nhiều tiếng động.
Đặc biệt là khi động tĩnh mây mưa ở bên trong thật sự không nhỏ, thế cho nên Thu Dật Bạch cùng Cao Hạ ở bên ngoài vẫn thỉnh thoảng nghe được tiếng rên rỉ và thét chói tai của Tả Ninh.
Thanh âm này như một liều thuốc kích dục, làm cho hai người đàn ông vốn có tính tự chủ cao ngay lập tức nếm đến tư vị dục hỏa đốt người nhưng không thể phát tiết.
Trên sô pha còn lưu lại một bãi vệt nước rất dễ nhận thấy, càng nhìn càng cảm thấy dâm mĩ.
"Mẹ kiếp " Thu Dật Bạch chửi nhỏ một tiếng, đặt mông ngồi xuống ghế sô pha khác rồi ngẩng đầu nhìn Cao Hạ "Cái gì mà bỏ thuốc? Chẳng phải kể từ sáng nay khi cô ấy lên đây thì chưa từng bước ra ngoài sao? Cậu cũng có lên đây mà, sao mọi chuyện lại như thế này?"
Cao Hạ không trả lời ngay, trầm mặc một lúc, ánh mắt đột nhiên rơi xuống bình giữ nhiệt trước mặt. Thu Dật Bạch ngay lập tức hiểu ý anh, cầm lấy chiếc bình quơ quơ "Trống không."
"Lúc đầu là đầy, là tôi đưa cho Tả Ninh, căn phòng này tất cả đều do cậu sắp xếp, có điều gì khả nghi không?"
Thu Dật Bạch nhìn một vòng, cuối cùng lại đem ánh mắt trở lại chiếc bình trên tay "Chưa từng thấy cậu dùng cái bình này, là ai đưa cho cậu?"
"Là Trần Nhất Thao, lúc sáng hắnkhông cẩn thận làm vỡ bình nước của tôi, thế nên sau đó liền đổi cho tôi bình khác. Tôi thấy Tả Ninh muốn uống nước lạnh nên liền đưa cho cô ấy..." Thấy ánh mắt Thu Dật Bạch nhìn mình, Cao Hạ dừng một chút "Ý cậu là, là hắn ta làm?"
"Trước khi hắn ta làm vỡ bình của cậu, cậu đã nói gì và làm cái gì?"
"Bị phóng viên vây kín, tôi nói tâm tình không tốt. Muốn rời đi trước để về khách sạn nghỉ ngơi."
"Vậy sau đó sao lại không về khách sạn mà chạy tới đây làm cái gì?"


⬅ Trước Tiếp ➡