Chương 3
Vừa vào đến trung tâm thương nghiệp, trên tàu điện ngầm rõ ràng có rất nhiều người mà cô lại bị khi dễ những hai lần, nhìn xuống tay phải của mình rồi thầm mắng "Mẹ nó Vì muốn cho sắc lang một bài học mà đã phải đụng tới chiếc quần dơ của hắn ta, đúng thật là không đáng giá."
"Thế cho nên đây gọi là làm địch tổn hại 1 vạn nhưng cũng tự làm cho mình tổn hại đến 8 ngàn?"
Giọng nam trầm thấp lại êm tai truyền đến, Tả Ninh vừa ngẩng đầu lên thì liền thấy người đàn ông mang kính râm đứng ngay trước mặt, anh ta thế nhưng cũng xuống tàu cùng lúc với cô.
"Tôi đây cũng chẳng lời được 2 ngàn đâu " Tả Ninh vươn tay lập tức đi vào toilet.
Rửa tay thật sạch sẽ xong cô mới từ từ đi ra ngoài nhưng lại phát hiện người đàn ông kia vẫn đứng ở cửa toilet đưa lưng về phía cô.
"Tại sao anh vẫn chưa đi?Chẳng lẽ là...Chờ tôi?"
Người đàn ông xoay người rồi quỳ xuống đất gật đầu "Đó là tất nhiên, dù sao thì bên cạnh cô vẫn còn thiếu một người bảo vệ mà."
Một người đàn ông chủ động như vậy, dùng những ngôn từ cũ rích, Tả Ninh không biết đã nghe qua bao nhiêu lần. Nhưng ngoài ý muốn, cô lúc này lại không cảm thấy phản cảm.
Tả Ninh nghiêng đầu nhìn anh xong cười cười, sau đó lại nói tiếp "Đáng tiếc, anh không thể bảo vệ tôi được rồi, bởi vì tôi đã đến nơi mà mình cần đến rồi."
Người đàn ông nhếch khóe môi "Thật trùng hợp, nơi tôi cần đến cũng đã tới rồi, có lẽ nơi chúng ta muốn đến lại là cùng một chỗ."
Nhìn dung mạo bất phàm của người
đàn
ông trước mặt, Tả Ninh gật đầu "Tôi cũng nghĩ vậy."
Nơi cô muốn đến là Tinh Thần Giải Trí ngoài tàu điện ngầm, mà người đàn ông thoạt nhìn như đại minh tinh này không phải là cũng đang cùng cô đi đến đó sao?.
Tiếc nuối cùng ngạc nhiên
Mấy năm gần đây, Tinh Thần Giải Trí là công ty điện ảnh phát triển nhất, mà đại cổ đông của Tinh Thần Giải Trí là tập đoàn Thu Viễn, kiêm ngành điện ảnh, địa ốc, du lịch, kinh doanh khách sạn, là xí nghiệp lớn nhất nhì trong nước.
Thế cho nên Tinh Thần Giải Trí phát triển như hiện tại chính là dựa vào tổng bộ tập đoàn Thu Viễn. Hai tòa nhà văn phòng một cao một thấp nằm cạnh nhau nổi bật hẳn lên, tỏa ra vẻ uy nghiêm.
Từ tàu điện ngầm đi ra, suốt dọc đường đi, Tả Ninh không nói gì mà người đàn ông mang kính râm kia cũng không mở miệng, vẫn duy trì khoảng cách sóng vai cùng cô mà đi.
Thẳng đến khi vào đại sảnh của Tinh Thần Giải Trí, người đàn ông mới nghiêng mình thấp giọng nói "Biết không? Lúc trên tàu điện ngầm nhìn thấy cô, với tôi mà nói là sự ngạc nhiên ngoài ý muốn, đáng tiếc cô và tôi lại cùng đến một nơi, đối với tôi mà nói càng lại là điều tiếc nuối lớn hơn."
Tả Ninh hoàn toàn không hiểu ý tứ của người đàn ông, cô ngẩng đầu nghi hoặc mà nhìn anh.
Anh cũng không giải thích, chỉ hơi gật đầu rồi sau đó liền quay đi, nhìn dáng vẻ là trực tiếp muốn đi vào thang máy.
Tả Ninh là lần đầu tiên đến đây nên tất nhiên muốn đi đến chỗ quầy tiếp tân phía trước dò hỏi một phen.
"Chị chính là biên kịch Tả Ninh?" Trong quầy tiếp tân là một cô gái nhỏ hơn vài tuổi so với Tả Ninh, trên mặt lại là biểu tình kích động không dám tin tưởng "Chị Tả Ninh, em là người hâm mộ của chị, em đã sớm nghe mọi người trong group nói chị rất xinh đẹp, nhưng em không ngờ rằng chị cư nhiên lại xinh đẹp như vậy a "