⬅ Trước Tiếp ➡

Ánh mắt Thu Dật Bạch nhìn cô cùng với dáng vẻ trêu đùa, cô cũng không hề biết người đàn ông này đối với cô có tâm tư gì. Hơn nữa, lấy thân phận của anh ta, nếu muốn làm gì cô thì cô tựa hồ cũng rất khó kháng cự.
Cô chính là không thể, cũng không muốn khuất phục dễ dàng.
"Đi thôi, tôi giúp cô dọn hành lý."
Tiếp nhận thẻ phòng từ tay Thu Dật Bạch, Tả Ninh sửng sốt một chút "Tầng 42?"
Tất cả các phòng ở tầng 42 đều là những căn phòng xa hoa cao cấp, điều này hôm qua cô đã biết, nhưng lấy thân phận biên kịch của cô thì hình như cũng không thể hưởng thụ sự đãi ngộ như vậy.
"Ân." Thu Dật Bạch lên tiếng rồi đi hướng thang máy.
"Đạo diễn Thu, tôi chỉ là biên kịch, tôi chỉ muốn hưởng thụ đãi ngộ mà một biên kịch nên có, điểm này hi vọng đạo diễn Thu hiểu rõ."
Thu Dật Bạch tựa hồ cũng không mấy ngạc nhiên khi nghe cô nói như vậy, anh chỉ cười "Yên tâm, tôi không bao giờ cưỡng bách phụ nữ, càng không chơi trò quy tắc ngầm."
Anh nói trắng ra như thế, ngược lại làm cho Tả Ninh hai má ửng đỏ có chút ngượng ngùng mà cúi đầụ
Nhìn khuôn mặt kiều mị của cô, yết hầu Thu Dật Bạch giật giật, anh ngừng một chút xong mới nói "Biết vì sao sáng nay tôi lại tiếc nuối không?"
Thấy Tả Ninh lắc đầu, anh mới tiếp tục nói " Tôi cho rằng cô là nghệ sĩ của công ty, tôi có nguyên tắc của tôi, tuyệt đối không chạm vào nghệ sĩ nữ."
Nói đến việc này, Tả Ninh không ngốc, cô tất nhiên hiểu ra ý tứ trong lời nói của anh.
Dường như biết cô đang suy nghĩ cái gì, Thu Dật Bạch đột nhiên lại gần, sau đó thấp giọng nói ở bên tai cô "Cô chỉ là kí hợp đồng cùng một bộ phận, không thể coi là nghệ sĩ nữ trong công ty."
Nhiệt khí từ trong hơi thở của anh làm cô có cảm giác mẫn cảm ở lỗ tai, cả người lui về sau một bước, cần cổ mảnh khảnh tự nhiên đỏ ửng một mảng.
Anh tựa hồ thực vừa lòng với phản ứng của cô nên thấp giọng cười một tiếng "Yên tâm, cho dù không phải người ở trong công ty, tạm thời chỉ được coi như là người trong đoàn phim, tôi cũng sẽ không chạm vào."
Nhìn đến cô rốt cuộc á khẩu, anh lại cười xấu xa "Còn đến khi quay xong thì rất là khó nói."
Tả Ninh nghĩ thầm, sau khi quay xong thì ai còn muốn nói chuyện với anh ta? Chỉ cần khi ở đoàn làm phim không bị quấy rầy thì thực sự đã là tốt lắm rồi.
"Cô cũng là người ở đây?" Tiến vào thang máy, anh lại đột nhiên hỏi cô, thấy Tả Ninh có vẻ không hiểu nên liền bổ sung "Vừa rồi nhìn chứng minh thư của cô, địa chỉ là thành phố S, nhưng cô lại nói ngày hôm qua vừa rời sân bay thì liền trực tiếp đến khách sạn, thế cho nên tôi mới có chút tò mò."
"Không có gì đáng để tò mò." Tả Ninh cười cười "Ngôi nhà trước kia tôi ở đã bán đi, chỗ ở mấy năm nay cũng không cố định, thế cho nên chỉ có thể tạm thời ở khách sạn."
"Hôm nay là sinh nhật 25 tuổi của cô?"
Tả Ninh ngạc nhiên nhìn anh "Chỉ bằng một chứng minh thư mà lại có thể cho anh nhiều thông tin như vậy?"
"Đương nhiên, đối với mỹ nữ, tôi liền phá lệ mà chú ý." Thu Dật Bạch đắc ý "Xem ra hôm nay là tôi chiếm dụng thời gian sinh nhật quý giá của cô rồi, vậy cô muốn tôi bồi thường như thế nào?"
Tả Ninh lắc đầu "Nhiều năm rồi cũng không tổ chức sinh nhật, cứ như vậy cũng khá tốt."
Rõ ràng lúc nói chuyện cô đang mỉm cười, nhưng trong đáy mắt rõ ràng hiện vẻ chua xót.
Thu Dật Bạch nhìn thấy sự biến hóatrong ánh mắt cô, nhưng lại giả vờ như không thấy, anh ngẩng đầu chuyển tầm mắt sang hướng khác.


⬅ Trước Tiếp ➡