⬅ Trước Tiếp ➡
Trì Lục hơi nhíu mày, cô vừa định mở miệng thì điện thoại di động rung, là tin nhắn Viên Viên gửi tới.
Viên Viên Chị Trì Lục, chị lên tới chưa?
Trì Lục Chị đang chờ thang máy.
Viên Viên À, lúc nãy em tới thang máy thì gặp được Văn tổng, anh ấy nói với em là không cần đặt đồ ăn cho cho chị. Hai người muốn đi ra ngoài ăn ạ?
Trì Lục nhìn tin nhắn, đang muốn trả lời thì cửa thang máy mở ra.
“Vào trước đã.” Văn Hạo đứng bên cạnh hỏi “Tin nhắn ai thế?”
Trì Lục thuận miệng nói “Viên Viên.”
Sau khi vào, Trì Lục rũ đầu đứng ở bên cạnh, tiếp tục trả lời tin nhắn của Viên Viên.
Trì Lục Không đi ăn, chị muốn nghỉ ngơi trước.

Tín hiệu trong thang máy không tốt, Trì Lục nhìn tin nhắn quay vòng vòng gần nửa ngày cũng không gửi được nên đành thôi. Cô lơ đãng nhìn lên bảng điện tử, số tầng nhảy liên tục, nửa chừng thì dừng lại, Trì Lục lui về phía sau hai bước.
Cô cúi đầu nhìn tài liệu chương trình ngày mai, không quan tâm tới ánh mắt Văn Hạo nãy giờ vẫn dừng lại trên người cô. Anh ta nhìn cô một cách trần trụi không chút nào che giấụ Đến khi có người đi vào, anh ta mới thu hồi ánh mắt. Ngẩng đầu thấy người đàn ông vừa tiến vào, Văn Hạo hỏi lớn “Bác tổng?”
Nghe thấy có người gọi, Bác Diên ngẩng đầu liếc nhìn người vừa lên tiếng. Anh vuốt cằm, lạnh nhạt chào hỏi “Văn tổng.”
Văn Hạo dịch người về phía Trì Lục, thái độ có chút quen thuộc “Sao Bác tổng lại đến đây?”
Bác Diên vừa muốn lên tiếng thì chợt trông thấy người phụ nữ đang đứng bên kia. Chút hoảng hốt loé lên trong mắt nhưng anh nhanh chóng đem hết cảm xúc thu lại, sắc mặt bỗng chốc lạnh đi “Xin chào.”
Văn Hạo ngẩn ra, chợt nhớ tới poster quảng cáo chương trình Trì Lục mới xem lúc nãy “Anh tới tham gia buổi họp báo?”
Có một thời gian Bác Diên làm biên kịch, sau này thành lập công ty điện ảnh và truyền hình Kỳ Hạ, cũng như tham dự đầu tư cho mảng điện ảnh, anh xuất hiện ở đây cũng là hợp lý.
“Văn tổng cũng biết sao?”
Văn Hạo cười cười, không chút ý tứ chỉ vào Trì Lục nói “Tôi không biết trước, nhưng lúc đi cùng cô ấy thì có thấy qua poster bên kia.”
Anh ta không có để ý tới vẻ trầm mặc của Trì Lục, chủ động giới thiệu hai người “Trì Lục, đây là Bác tổng, địa điểm tổ chức buổi biểu diễn của chúng ta lần này là do anh ấy cung cấp.”
Vừa nói, anh ta nhìn về phía Bác Diên “Người mẫu công ty tôi, Trì Lục.”
Dưới sự thúc giục của Văn Hạo, hai người bốn mắt nhìn nhaụ
Thời điểm anh cất tiếng nói, tất cả căng thẳng trong đầu cô như dây đàn đứt đôi. Bên tai là âm thanh xa lạ nhưng rất quen thuộc của anh khiến trái tim cô lỗi nhịp đập thình thịch trong ngực.
Dùng hết sức nắm chặt điện thoại, trên mu bàn tay cô nổi lên vài sợi gân xanh, Trì Lục mím môi, kìm nén tâm trạng kích động, từ từ ngước mắt lên, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú cùng với bộ trang phục ấy, cô thoáng chốc giật mình.

⬅ Trước Tiếp ➡