“Được rồi, vậy em nghỉ ngơi cho tốt. Anh ở tầng trên, có chuyện gì gọi điện cho anh.”
Trì Lục gật đầụ
Phòng khách sạn rất lớn, ngoài cửa sổ chính là tòa nhà biểu tượng của Giang Thành. Rất nhiều du khách tới đây sẽ qua bên đó chụp ít ảnh lưu niệm.
Lúc Trì Lục đến Giang Thành lần đầu tiên, bừng bừng khí thế lôi kéo Bác Diên đi khắp nơi. Ngày đó, lần đầu tiên cô mang giày cao gót, nhưng bởi vì địa điểm nổi tiếng, người xếp hàng rất nhiều, Trì Lục đứng một hồi cảm thấy mệt mỏi, chân đau đến mức chẳng muốn đi nữa. Cô ôm Bác Diên vừa làm nũng vừa oán trách, yếu ớt đến mức anh cũng hết cách. Cuối cùng, Bác Diên vừa khích lệ đủ đường, vừa kéo cô cõng trên lưng, khiến những người chung quanh ngoái đầu lại nhìn bọn họ.
Khi đó Trì Lục bị đứt sợi dây e thẹn, lại chẳng biết ngượng ngùng là gì. Cô ôm cổ Bác Diên, lối hết những lời khuyên nhủ ban nãy anh nói trả lại trên người anh.
Chuông điện thoại vang lên, Trì Lục thoát ra khỏi ký ức ngày xưa, mí mắt run lên, cúi đầu xuống nhìn di động, là Quý Thanh Ảnh gọi đến.
“Alo.”
Trì Lục nhận điện thoại, tiện thể đi tới mép giường.
Quý Thanh Ảnh nghe giọng cô, khóe môi cong lên “Thế nào?”
Trì Lục “Hả?”
“Cái giọng điệu này của cậu là vẫn còn tiếc nuối vì bỏ lỡ buổi họp báo đúng không?”
Trì Lục chui đầu vô gối cọ cọ tới lui “Làm gì có.”
Với cô mà nói, có tới kịp buổi họp báo thì nhiều nhất chỉ có thể đứng xa liếc mắt nhìn Bác Diên mà thôi, nhưng cuộc gặp gỡ bất ngờ vừa nãy lại quá gần gũi quen thuộc.
Quý Thanh Ảnh bật cười “Còn không đúng hả? Tớ vừa nghe được một tin tức ở chỗ lão bác sĩ Phó nhà tớ, có muốn nghe không?”
Mí mắt Trì Lục không buồn nâng lên, nặng nề nhắm lại “Anh ấy còn chưa đi xa đây đâụ”
Quý Thanh Ảnh khıêu khích hỏi “Gặp nhau rồi à?”
“Ừ.”
Quý Thanh Ảnh “Sau đó thì sao?”
Trì Lục im lặng vài giây, lầu bầu nói “Làm gì có sau đó.”
Quý Thanh Ảnh hiểu ra, cũng không biết nên an ủi cô thế nào, cũng may là Trì Lục tự điều chỉnh tâm trạng khá tốt nên ở những sự kiện như vầy sẽ không để lại kết cục gì quá tệ.
Cô suy nghĩ một chút rồi nhẹ giọng hỏi “Không nói nữa, cậu gọi tớ chỉ vì chuyện này thôi sao?”
Quý Thanh Ảnh “Cũng không hẳn.”
“Còn cái gì nữa?”
“Cậu định sau này thế nào?”
Trì Lục ngẩn ra, theo bản năng hỏi lại “Cái gì?”
Quý Thanh Ảnh “Tớ hiểu cậu quá rồi, nếu như không có tính toán riêng, cậu sẽ không trở về tham gia sự kiện lần này.”
Hai năm qua Trì Lục vẫn luôn định cư ở nước ngoài, không có ý định hồi hương, Quý Thanh Ảnh biết trong lòng cô có khúc mắc, cũng biết cô chỉ hành động sau khi bản thân đã có kế hoạch thông suốt mọi thứ.
Trì Lục ậm ừ, trong chốc lát không biết nên trả lời thế nào.
“Nói sau đi.” Cô nằm lì trên giường, lắc lắc chân nói “Tạm thời chưa quyết định được.”
“Được.” Quý Thanh Ảnh cũng không ép cô phải đưa ra câu trả lời “Quyết định thế nào thì cho tớ biết.”
“Ừ.”
Quý Thanh Ảnh cười cười “Về rồi thì ra ngoài dạo một chút, Giang Thành thay đổi nhiều lắm.”
Trì Lục mỉm cười, tâm tình ít nhiều được nhẹ nhõm “Tớ biết rồi.”