⬅ Trước Tiếp ➡
Xúc động và vả mặt
“Còn cắt cái gì nữa chứ? Đồ xấu xí, tôi đã nói rồi cô xấu đến nỗi nguyên thạch nhìn thấy mặt cô cũng chỉ muốn chui vào lại bên trong thôi, còn muốn lấy được đồ ra lục nữa, cô nằm mơ à!” Một tiếng cười nhạo nũng nịu vang lên trong đám người.
Kiều Dĩ An nhíu mày, cô không quay đầu lại cũng biết người vừa nói chắc chắn là Ninh Hiểu Nhụy.
Ai lại khiến cho người này chưa bao giờ nói được tiếng người thế nhỉ?
“Tôi thấy có lẽ thẩm mĩ của tảng đá này không giống với cô Ninh đây, nếu không một con người quê mùa như tôi sao còn dám đến chơi với mấy thứ này?” Mao Thạch Dũng đứng bên cạnh có chút không nhịn nổi nữa, lúc trước ông ta thấy giáo dưỡng của nhà họ Ninh chẳng ra sao cả. Một người đàn ông như ông ta không thích bắt nạt phụ nữ, hơn nữa có Tôn Hữu Đức ra mặt, nên ông ta cũng không nhiều chuyện. Nhưng ông ta cũng không chịu nổi mấy nhà giàu tự cho mình có tiền, đủ giỏi rồi lại đi bắt nạt người khác. Nhưng dù nhà họ Ninh có chút tiền, ông ta vẫn không đặt họ vào mắt.
Con gái người nhà ta không hiểu gì cược về đá, chọn mấy khối đá không ra lục, có gì kì lạ đâu? Làm gì phải lấy gương mặt người ta ra để xỉ vả chứ, đó chẳng phải chọc vào nỗi tự ti của người khác sao.
Mặc dù hai vết bớp hơi lớn, có trang điểm cũng không thể che hết được. Nhưng bây giờ kĩ thuật thẩm mĩ mặt phát triển như vậy, đợi sau này thì có thể phẫu thuật đi chẳng phải là được rồi sao? Mắt một mí còn có thể làm thành mắt hai mí, mũi tẹt cũng có thể nâng thành mũi cao, thế thì hai vết bớp đó có tính là gì?
Mao Thạch Dũng không nhìn ra sự ưu việt và cảm giác hả hê khi người khác gặp nạn trong mắt Ninh Hiểu Nhụy, ông ta không đánh phụ nữ, nhưng quả thật không nhịn nổi nữa. Vậy nên ông ta mới tấm tắc, bĩu môi rồi quay sang Kiều Dĩ An cười nói: “Cô gái, cháu lo lắng không? Nếu không thì để chú cắt hai khối này trước xem sao nhé? Chú cũng muốn xem thử người râu ria xồm xàm, xấu xí thô lỗ như chú có thể khiến mấy nguyên thạch này chui vào lại bên trong không?”
Biết râu quai nón Mao này làm vậy là vì giúp mình trút giận, Kiều Dĩ An tất nhiên sẽ không ngăn cản.
Trước đây cô đã thấy hai khối nguyên thạch trong giỏ của ông ta chắc chắn sẽ ra lục, hơn nữa chất lượng sẽ không quá kém. Vì thế, cô gật đầu đồng ý để đối phương giải thạch trước.
“Mấy khối đá hôm nay mua tùy ý cắt hai khối rẻ rẻ thử xem, còn lại đều mang về nhà.” Mao Thạch Dũng thấy vậy cũng không khách sáo lấy hai khối nguyên thạch trong giỏ của mình ra, tùy ý vẽ vài đường cắt rồi đưa cho Lão Chu.
“Lão Chu, cắt từ bên này giúp tôi xem thử… Thế nhưng tôi vừa đen lại vừa xấu thế này, phỏng chừng phải cắt thêm vài đường nữa nhỉ?... Ông xem nếu cắt từ bên này không được thì ông cắt hai đường ở đây cho tôi.” Mao Thạch Dũng chỉ vài đường cắt trên khối đá, lắc đầu.
“Được!” Lão Chu đồng ý, xoăn ống tay áo lên, đẩy máy cắt bắt đầu giải thạch.
Máy cắt xoẹt xoẹt từng đường cắt xuống dưới không ngừng giây nào.
Mặt bên của khối đá xuất hiện một vết cắt, miệng vết cắt này lớn bằng một cái miệng bát, màu lục nhạt đẹp đẽ xuất hiện trước mặt mọi người, Lão Chu nhướn mày, nhanh chóng lấy nước từ trong thùng gỗ bên cạnh rửa sạch mặt cắt, rửa xong thì phỉ thúy lại càng sáng trong hơn.
“Đậu Chủng Phỉ thúy, thế nước cũng không tệ đâu, ăn vào bên trong ít nhất phải ba bốn centimet, khối đá này khá tốt.” Lão Chu thành thục cầm đèn pin chiếu vào bên trong, “Ông Mao có muốn cắt hết ra không?”
“Cắt chứ, tất nhiên phải cắt hết ra rồi…” Mao Thạch Dũng vuốt râu quai nón của mình, ánh mắt cố ý nhìn Ninh Hiểu Nhụy nói: “Tôi vừa đen vừa xấu, còn thô lỗ đến mức rất… chậc chậc, nguyên thạch này phỏng chừng là một khối màu lục ở da thôi, ông cứ giúp tôi cắt toàn bộ ra đi, để tôi yên tâm hơn.”
Rõ ràng Lão Chu người ta đã nói khối đá này ít nhất phải ăn sâu vào trong ba bốn centimet, nhưng Mao Thạch Dũng này lại nói chỉ có bề ngoài là màu lục, hơn nữa ánh mắt khôi hài kia ---- Sắc mặt Ninh Hiểu Nhụy bỗng chốc thay đổi, suýt nữa cắn nát cái răng bạc.
Tăng nhẹ
Mao Thạch Dũng làm người rất trượng nghĩa, tài nguyên lại rộng, gia thế của ông ta không kém hơn nhà họ Ninh, nếu thật sự phải so sánh thì có thể nhà họ Ninh còn không bằng nhà họ Mao. Nhìn ánh mắt xem thường của đối phương, mặc dù Ninh Hiểu Nhụy hơi oan ức, nhưng cũng chỉ có thể kìm nén.
Không thể tìm Mao Thạch Dũng tính sổ được nên Ninh Hiểu Nhụy bèn trút cơn giận này lên người Kiều Dĩ An. Ánh mắt cô ta nhìn Kiều Dĩ An ngày càng hung hãn, chỉ ước gì có thể ăn tươi nuốt sống cô.
Kiều Dĩ An chẳng để ý đến việc này, để mặc cô ta trừng mình, cô lại chẳng mất miếng thịt nào, gương mặt vô tội nhìn khối phỉ thúy càng tách càng hoàn hảo trong tay Lão Chu.
Chỉ là trong lòng Kiều Dĩ An cười mỉa, huống gì giờ đây cô đã có khả năng khác thường, cô còn có thể sợ người như Ninh Hiểu Nhụy sao? Mặc dù bây giờ nhà họ Ninh có chút tiền, nhưng cũng không dám tùy tiện giết người ở thành phố Tinh Hải, cùng lắm họ chỉ dám đem lại chút rắc rối mà thôi.
Động tác trên tay của Lão Chu ngày càng nhanh thì cả nguyên thạch cũng dần được cắt ra.
“Đậu Chủng Phỉ Thúy xuất toàn màu lục, chính là một khối đá màu lục nhạt…” Mao Thạch Dũng tấm tắc hai tiếng, lần nữa cảm thán mình trông xấu xí với Ninh Hiểu Nhụy, “Nếu tôi đẹp như cô Ninh đây thì có lẽ cắt ra lại được một viên Pha Lê màu lục đậm rồi.”
Mọi người xung quanh nhìn Mao Thạch Dũng, gương mặt với bộ râu quai nón làm ra dáng vẻ liếc mắt ra hiệu quái dị, thấp giọng cười, ngày cả người nghiêm túc như Lão Chu cũng phải cười cong mắt, làm cho sắc mặt Ninh Hiểu Nhụy lại thay đổi.
Một lát sau, tâm trạng của Mao Thạch Dũng đã tốt hơn không ít, ông ta khụ khụ hai tiếng, dời đi lực chú ý của mọi người, cười nói: “Tôi mua khối nguyên thạch này hết hai mươi lăm ngàn tệ, có ai muốn mua lại không?”
Cửa hàng trong nhà Mao Thạch Dũng đi theo con đường định chế tinh phẩm. Với một số sán phẩm có chất lượng không quá tốt thì sẽ không xử lý ở bên ngoài.
“Nguyên thạch này của anh nhỏ hơn, cũng có thể làm ra được ba cái vòng tay, hai mặt dây chuyền nhỏ, tôi trả 280 ngàn tệ.” Đây là lần ra giá đầu tiên, lại là người đàn ông trung niên cao gầy kia.
“Ông chủ Triệu quả nhiên vẫn keo liệt như trước, tôi trả 340 ngàn tệ.” Người đàn ông mặc áo sơ mi sọc xám nói.
Kiều Dĩ An liếc nhìn hai người họ, lần này vẫn có thể nhìn ra được, hai người này sợ là không đối phó.
Bình thường tiếp tục tranh giành, cuối cùng nguyên thạch này của Mao Thạch Dũng bán cho người đàn ông trung niên cao gầy với giá 420 ngàn tệ.
Mao Thạch Dũng không phải là người thích làm khó người khác, ông ta thấy Ninh Hiểu Nhụy lùi ra sau, cũng ngừng lại một chút rồi chế nhạo tâm tư của đối phương. Ông ta bảo Lão Chu cắt khối nguyên thạch khác cho mình, quầng sáng của nguyên thạch còn lại đó lớn hơn khối này một chút, đợi sau khi hoàn toàn cắt hết, Kiều Dĩ An phát hiện quầng sáng cao hơn nhiều so với khi còn cách một lớp vỏ đá, là một khối phỉ thúy mịn, nhẵn, thế nước không tệ, màu sắc cũng sáng hơn khối trước đó nhiều, đạt đến độ xanh lục sáng rồi.
Chạm vào khối phỉ thúy trong suốt như pha lê này, Mao Thạch Dũng híp híp mắt, bỏ nó vào túi không có ý định lấy ra bán. Những người còn lại biết sẽ như vậy, nên chỉ đành thở dài, tầm mắt dừng lại trên hai nguyên thạch còn lại của Kiều Dĩ An.
Ai nói họ không ôm hy vọng, có thể xem một chút cũng tốt.
Ninh Hiểu Nhụy khoanh hai tay trước ngực, nhìn Kiều Dĩ An đưa nguyên thạch cho Lão Chu, trên mặt mang theo ý cười nhạo, bộ dáng hóng chuyện.
“Khối này nhỏ, vẫn nênmài theo cách đã nói trước đó nhé?” Lão Chu một tay nhận lấy nguyên thạch, một tay khác lau đi mồ hôi trên mặt, liên tục cắt mười mấy khối đá, ông ta đã hơi mệt.
“Vâng, mài đi ạ.” Dưới ánh nhìn của người xung quanh, Kiều Dĩ An cười gật đầu đáp: “Có vận may ông Mao mang đến cho cháu, lần này chắc chắn sẽ ra lục!”
Nguyên thạch không ra lục
“Với bộ dạng nghèo kiết xác của cô mà cũng xứng có được nguyên thạch ra lục ư? Cũng không mở to mắt chó của cô xem thử bản thân trông như thế nào.” Lần này Ninh Hiểu Nhụy ngoan ngoãn hơn, nhìn dáng vẻ đầy tự tin của Kiều Dĩ An, cô ta chỉ đè giọng cười nhạo hai câu, rồi trừng mắt nhìn động tác trong tay của Lão Chu.
Hôm nay đồ xấu xí này để cô ta mất mặt nhiều lần, Ninh Hiểu Nhụy tất nhiện không thể nhìn nổi dáng vẻ đắc ý của Kiều Dĩ An.
“Không sao, không ra lục, xuất ra phỉ thúy màu khác cũng không tệ mà.” Dương như nghe không hiểu ý trong lời của Ninh Hiểu Nhụy, Kiều Dĩ An nhún vai nói: “Thật ra tôi lại thích màu khác hơn.”
⬅ Trước Tiếp ➡