Ninh Nhu im lặng đợi hắn làm xong, thật ra là cô có chút say mê nhìn hắn pha rượu, cảm giác như đang xem phim vậy. Cô nhấp một ngụm trà nóng, vị gừng cay cay và bạc hà the mát trộn lẫn vào nhau, đây là loại trà có khả năng xua khí lạnh khi gặp mưa, có thể khẳng định là hắn vừa pha riêng cho cô.
Người đàn ông như một chiếc hộp bí mật, càng tiếp xúc với hắn người ta lại càng cảm thấy tò mò hơn. Ninh Nhu không biết hắn là người như thế nào, ấn tượng ban đầu của cô về hắn chỉ có sự lạnh lùng, ánh mắt sắc bén và bề ngoài cực kỳ xuấtsắc.
Hôm nay gặp lại, Phong Dật Thần lại mang tới cho người ta một loại cảm giác h0àn toàn khác. Có lẽ một phần cũng là vì lần trước cô nhìn thấy hắn tɾong trường hợp chính thức, áo mũ chỉnh tề, ở giữa còn chen vào cả trăm người. Khi ấy cô chỉ cảm thấy hắn vô cùng xa cách, còn lúc này lại có ảo giác như thể giơ tay ra là có thể chạm tới được.
Ban đầu khi nhận được cuộc gọi của hắn, nửa đêm nửa hôm tới nhà của một người đàn ông độc thân, Ninh Nhu quả thực chần chừ rấtlâụ Nhưng mà từ lúc cô ấn chuông cửa tới lúc này, Phong Dật Thần vẫn luôn là thái độ điềm tĩnh, lạnh nhạt không vội vàng, thậm chí còn chưa từng nhìn cô quá ba giây. Ninh Nhu từ từ thả lỏng cảnh giác.
Thực tế Ninh Nhu không biết đây chính là cách mà dã thú săn mồi. Trước khi nhào vào cắn xé, chúng phải quan sát rấtlâu, chậm rãi đến gần, mai phụcở một bên đợi con mồi buông lỏng cảnh giác. Phong Dật Thần sử dụng͟͟ chiêu thức này thuần thục đến nỗi Ninh Nhu không hề phát giác.
Sau mười phút, hắn xoay người đi về phía bàn tiếp khách, nhàn nhã ngồi xuống ghế sofa ở đối diện cô. Trong tay hắn lúc này là ly rượu vang đỏ sóng sánh, người đàn ông biếng nhác ngả lưng về phía sau, đôi chân vắt chéo lên nhau, một cánh tay dài hờ hững khoác lên thành ghế.
"Không biết Phong tổng gọi tôi đến đây có việc gì?"
Chần chừ một lát, Ninh Nhu nhỏ giọng hỏi.
Người đàn ông nhếch môi cười, dáng điệu quyến rũ pha lẫn mấy phần ngả ngớn. Không biết có phải vì hắn mệt mỏi vì vừa xuống máy bay hay đây là nhà của hắn cho nên trông hắn thoải mái tự tại hơn, mà Ninh Nhu rõ ràng cảm nhận được sức hút của hắn còn lớn hơn gấp trăm lần.
Dưới ánh đèn màu vàng ám muội, nốt ruồi nhỏ bên khoé mắt của hắn còn trở nên ma mị hơn mấy phần. Chỉ cần nhìn thêm vài giây là sẽ có cảm giác như bị mê hoặc, khiến Ninh Nhu vội vàng cúi đầu không dám nhìn thẳng.
Hắn không trả lời câu hỏi của cô ngay, mà là nhàn nhã thưởng thức ly rượu vang đỏ tɾong tay. Hương vị ngọt ngào xen lẫn cay nồng lan ra đầu lưỡi, khiến người đàn ông híp mắt lại hưởng thụ.
Nhìn thấy Ninh Nhu rõ ràng trở nên bồn chồn, cốc trà tɾong tay cũng bị cô uống hơn phân nửa, ánh mắt hắn mới chợt loé lên.
“Ninh tiểu thư cảm thấy tại sao tôi lại tuyển cô làm thư ký riêng của tôi?"
Giọng điệu của hắn trầm thấp xen lẫn mấy phần u ám, chữ "riêng" còn được nhấn ma͙nh một chút, nốt ruồi son nơi khoé mắt càng thêm yêu diễm, khiến Ninh Nhu bất giác rùng mình.