⬅ Trước Tiếp ➡
Ninh Nhu thì cả người ướt nhẹp, mái tóc cũng sũng nước, trang phục công sở trên người ngấm nước rũ xuống, trạng thái chật vật vô cùng. Còn người kia, hắn thảnh thơi tựa vào cạnh cửa, áo vest đã cởi ra nhưng áo sơ mi và cà vạt thì vẫn còn trên người, xem ra mới từ sân bay về.
Hắn dùng đôi mắt sắc như chim ưng nhìn cô, từ trên cao nhìn xuống như một vị thần nhìn con chiên của mình. Thân thể cao lớn che lấp cả ánh đèn ấm áp trong nhà, đổ một bóng đen thật lớn lên người cô.
Ninh Nhu âm thầm nuốt một ngụm nước miếng, trong lòng có chút sợ hãi. Đứng gần người đàn ông này còn đáng sợ hơn lúc từ xa nhìn hắn gấp trăm lần. Phong Dật Thần nhướng mày nhìn cô, mùi hương nước hoa nam tính bao phủ lấy các giác quan, hai cúc áo sơ mi tuỳ ý cởi ra, cà vạt cũng lỏng lẻo để lộ một vẻ đẹp gợi cảm hoang dã.
Ninh Nhu chưa bao giờ đứng gần một người đàn ông như vậy, đặc biệt là một người đàn ông cực kỳ đẹp trai. Cô có cảm giác hơi thở nóng bỏng của hắn đang phả xuống đỉnh đầu, khiến cơ thể nhuốm lạnh vì mưa của cô khẽ run lên.
Có lẽ là đang ở trong nhà chứ không phải nơi làm việc, khí chất lạnh lùng của hắn hơi dịu lại. Thần thái khó đoán cũng trở nên nhẹ nhàng hơn một chút. Ninh Nhu hít sâu một hơi để lấy can đảm.
Ninh Nhu không biết phải nói gì hay làm gì trong tình huống này, chỉ có thể nói lời chào hỏi một cách nhàm chán.
"Phong tổng... Chào buổi tối. Tôi là Ninh Nhụ.. là thư ký riêng của ngài."
Từ lúc Ninh Nhu xuất hiện trước cửa nhà hắn, ánh mắt của Phong Dật Thần đã đóng đinh trên người cô.
Đôi mắt của hắn thâm sâu khó đoán khiến người khác không thể nhìn thấu, chỉ có chính chủ nhân của nó mới biết bên trong đó ẩn chứa những cảm xúc gì.
Hắn nhìn người phụ nữ bị mưa lạnh làm cho run lên, khuôn mặt nhỏ nhắn bị nước mưa làm cho ướt đẫm, vài sợi tóc mai dán vào bên má, trông vừa đáng yêu lại vừa đáng thương.
Đôi mắt cô nhìn hắn hiện rõ vẻ sợ sệt, như một con thỏ nhìn thấy chúa sơn lâm. Ánh mắt này vẫn hệt như ngày đầu tiên hắn nhìn thấy cô, vừa tò mò, nhưng cũng sợ hãi, không hề thay đổi làm cho Phong Dật Thần rất hài lòng.
Người đàn ông đưa mắt liếc qua người cô một lượt. Quần áo dính mưa bó sát trên người, để lộ ra đường cong cơ thể quyến rũ khiến tròng mắt hắn hơi tối lại.
Ninh Nhu bị ánh mắt của hắn làm cho rùng mình. Không biết có phải là ảo giác của cô hay không mà cô nghe thấy hắn cười khẽ một tiếng, sau đó mới cất giọng nói, "Cô Ninh, mời vào."
Phong Dật Thần nghiêng người cho cô bước vào trong. Ninh Nhu cúi người thay giày, vóc dáng nhỏ xinh của cô chỉ cao đến trước ngực hắn. Người đàn ông nhìn cần cổ trắng nõn theo động tác của cô mà lộ hẳn ra, trong lòng xuất hiện một loại du͙c vọng muốn để lại dấu vết của mình trên đó.
Người đàn ông khẽ nhếch môi, trên mặt không lộ ra chút cảm xúc khác lạ nào. Hắn vẫn còn nhiều thời gian, không cần phải vội.
Dẫn cô vào trong nhà, hắn đưa cho cô một chiếc khăn lông sạch sẽ. Lúc nãy khi nhìn qua cửa kính hắn đã thấy dáng vẻ cô dầm mưa, cho nên mới chuẩn bị trước.

⬅ Trước Tiếp ➡