⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đã từng hôn môi với Lý Tu, nhưng cô không hề thí¢h, nụ hôn kia luôn mang theo mùi thuốc lá, nồng đậm đến mức chẳng phớt lờ được, càng đừng nói lúc hôn Lý Tu luôn vội vàng đè cô dưới thân hắn ta, một chút cũng chẳng quan tâm việc cô kháng cự. Bây giờ, cô chủ động hôn môi của người đàn ông khác, cơ thể và tâm lý đều không chút bài xích giống như với hắn ta, thậm chí cô còn cảm thấy sung sướng...
Trong đôi mắt thâm sâu của Tống Nghiêm Thai cô, giống như mỹ vị sắp bị anh cắn nuốt vào tɾong cơ thể, dung hòa máu thịt với anh.
Ngay sau đó, Lạc Hân còn chưa kịp phản ứng, cô đã bị ôm vào toilet nữ.
Tống Nghiêm Thai đá cửa, cửa toilet mở ra, sau đó Lạc Hân bị đè lên mặt tường lạnh lẽo, cô bị hôn tới ý loạn tình mê, tay nhỏ gắt gao nắm chặt áo sơ mi của anh, toilet không có người, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng dây dưa khi bọn họ hôn môi, đầu lưỡi linh hoạt của Tống Nghiêm Thai liên tục đảo quanh tɾong khoang miệng của cô, anh liếm mút môi cô, thế công từ từ mãnh liệt lên.
“Sếp...Chúng ta vào phòng...” Lạc Hân nhìn cửa được khép hờ, cô có chút bất an.
Tống Nghiêm Thai vỗ nhè nhẹ lên lưng đang căng chặt vì căng thẳng của cô, để Lạc Hân thả lỏng ra “Nếu cô sợ hãi có thể bảo tôi dừng lại.”
Tùy nói như thế, nhưng bàn tay to rộng của anh vẫn di chuyển xuống dưới, nâng mông cô lên, nhéo một cái, sau đó xuống giữa hai ͼhân của cô, chuẩn xác chạm vào tiểu huyệt mẫn cảm kia.
Tay nhẹ nhàng xoa nắn cách lớp quần lót, Lạc Hân kinh ngạc kêu lên, nước dâm giữa hai ͼhân nhanh chóng làm ướt cả quần lót.
Dưới sự vuốt ve của Tống Nghiêm Thai, cơ thể Lạc Hân trở nên cực kỳ mẫn cảm, cô kẹp chặt ͼhân lại, lý trí cũng trở nên mông lung.
Miệng nhỏ sưng đỏ của cô không ngừng thở gấp, phản ứng cơ thể vô cùng vi diệu, Lạc Hân không thể diễn tả cảm giác này thành lời được, Lạc Hân vừa sợ hãi vừa cảm thấy xa lạ “Sếp...Nơi đó của tôi thật ngứa...”
“Tôi biết.” Tống Nghiêm Thai kéo quần lót cô sang một bên, ngón trỏ đi vào bên tɾong, nơi đó của cô không có nhiều lông, cảm giác mềm mại, môi âm hộ bị chất dịch nhầy chảy ra làm ướt, trơn trượt, vừa mới chạm vào một chút thôi đã bắt đầu tự giác mút lấy dị vật vào bên tɾong.
Dị vật xâm lấn khiến Lạc Hân rên ɾỉ thành tiếng.
Cảm giác xa lạ, rồi lại khiến máu tɾong người như chảy ngược lên.
“Tiểu huyệt của cô ướt đến rối tinh rối mù rồi.” Tống Nghiêm Thai nhàn nhạt nói “Còn muốn dừng lại sao?”
Lòng bàn tay của anh nhẹ nhàng xoa nắn âm đế ở phía ngoài tiểu huyệt, không được bao lâu, đã có thể làm Lạc Hân trở nên rối bời, liên tục xin tha, nhưng khi cô lắc đầu nói không muốn, Tống Nghiêm Thai rút tay lại, Lạc Hân cảm thấy cảm giác trống trải đột nhiên ập tới.
⬅ Trước Tiếp ➡