Chương 14
Hai tay cô không kiềm được nắm chặt chiếc váy, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên, vừa bất ngờ vừa rung động. Trong lòng tựa như có chú nai con đang mạnh mẽ va chạm vào, nặng nề đến nỗi thở không nổi.
Lúc này, Giang Mục đứng trong hàng thò qua Lộc Bạch bên cạnh, tấm tắc nói “Xem kìa, lại thêm một người phụ nữ nữa gục ngã trước sắc đẹp của đội trưởng Kỷ.”
Lộc Bạch cười “Nói không chừng đội trưởng Kỷ lại thích kiểu như này, thanh thuần đáng yêu khiến người ta đau lòng.”
Giang Mục khẽ hừ “Nói cho cậu biết, em họ của tôi thuần khiết như hoa sen mà cậu ta còn không thèm quan tâm. Sau lần gặp mặt trước, em ấy còn khóc lóc kể lể với tôi, từ đầu đến cuối chưa nói được năm câu, qua loa lấy lệ đến nỗi hiện rõ ra mặt.”
Lộc Bạch nhìn anh ta “Ồ, là đóa sen trắng ngực trễ đó à?”
Giang Mục cắn răng nghiến lợi “Cậu biến đi.”
============================================================
Gió chiều thổi tung làn váy trắng của cô, tỏa sáng dưới ánh mặt trời cam nhạt.
Cô gái nhỏ đang đang bối rối không biết làm sao.
Người đàn ông thì đứng thẳng, bình tĩnh và hờ hững. Anh thấp giọng nói “Bọn nhỏ là học sinh của cô à?”
Giang Miểu sững sờ gật đầu “Đúng vậy.”
Ánh mắt anh lướt qua mặt cô, giọng nói lạnh nhạt như đang nói chuyện với người dưng “Phiền cô sau này trông chừng kỹ hơn, đừng để bọn nhỏ chạy lung tung. Chức trách của bộ đội không bao gồm chơi đùa với trẻ em.”
Vì biết mình không làm tròn trách nhiệm nên cô chỉ cúi đầu, yên lặng tiếp nhận lời nhắc nhở của anh.
Tuy hơi khó chịu vì sự lạnh lùng của anh, nhưng cô cũng hiểu rõ, hai người chỉ như bèo nước gặp nhaụ Hơn nữa, sau khi gây ra chuyện xấu hổ lần đó, anh không nhận ra cô cũng là chuyện hợp lý. Ấy vậy mà, cô còn cảm thấy khó chịu cái gì đây chứ.
Nghĩ đến đây, cảm xúc mờ mịt trong mắt Giang Miểu cũng sáng tỏ. Cô ngẩng đầu đối mặt với anh rồi mỉm cười, xin lỗi “Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người.”
Người đàn ông cứng ngắc xua tay, ý bảo không để bụng.
Hai cậu bé thông minh ý thức được mình lại gây rắc rối khiến cô giáo bị người ta nói vậy. Vì thế cả hai ủ rũ chạy về bên người Giang Miểụ
Giang Miểu vừa bực vừa buồn cười. Cô trừng mắt, hai đứa nhỏ lập tức ngoan ngoãn. Cô vốn dĩ không tức giận gì cả, chỉ muốn hù dọa một chút thôi, sau đó mỗi tay dắt một đứa, xoay người hấp tấp rời đi.
Kỷ Viêm nhìn bóng lưng đã đi xa của cô, đột nhiên nhớ lại cảnh tượng cô chạy trốn ở tiệm lẩu, khóe môi khẽ cong lên như đang cười.
Đúng thật là giáo viên tiểu học.
Lúc quay đầu lại, thứ chào đón anh chính là ý cười sâu xa của cả đám. Giang Mục cầm đầu hóng chuyện, không ngại thêm chuyện, lớn tiếng hô to “Báo cáo.”
“Nói.”
Giang Mục híp mắt “Cô giáo kia quay đầu lại nhìn anh.”
Đội trưởng Kỷ xoay người theo phản xạ. Sân thể dục rộng lớn lại trống rỗng, bóng người nào đó đã biến mất từ lâụ Biết mình đã bị lừa, Kỷ Viêm lúng túng đỡ vành nón, hung hăng đạp Giang Mục một cái “Nói nhiều ”
Cậu ta ôm chỗ đau hít mạnh, mọi người phối hợp cười nghiêng ngả. Thậm chí Lộc Bạch còn vỗ tay, cười trên sự đau khổ của người khác.
Người đàn ông bỗng nâng cao giọng nói “Tất cả tập hợp.”