Tiếp ➡
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trong nhà hát lạnh lẽo vắng tanh, ánh đèn vàng chập chờn tập trung hết trên sân khấu, một người phụ nữ mặc chiếc váy múa ba lê màu đỏ tươi đang xoay tròn, đong đưa thân thể ở trên đó.
Nâng mũi chân, động tác nhẹ nhàng uyển chuyển lại xinh đẹp, lúc liên tục xoay tròn, cô ấy nhảy lên trên, thân thể đứng thẳng trên tư thế cực kì nguy hiểm, sau đó lại tiếp tục xoay tròn nhiều lần.
Cho đến khi kết thúc bằng tư thế thê lương lại xinh đẹp, quỳ rạp trên mặt đất, làn váy màu đỏ tươi xòe ra thành hình tròn, vây quanh thân hình tinh tế lại mảnh khảnh của cô. Nhìn từ phía xa, cô ấy như đang nằm trong vũng máu, đỏ tươi lại xinh đẹp rực lửa, làm người ta không thể rời mắt.
Người phụ nữ có khuôn mặt sang chảnh tuyệt đẹp, nở nụ cười đắc ý, đôi mắt nhìn thẳng đèn trần phía trên, rồi cảm thấy mắt mình hơi hoa, không ổn lắm.
Cô ấy đứng lên, khi chuẩn bị rời khỏi hậu đài thì cô ấy nghĩ tới một đơn hàng mới.
============================
Người đàn ông đang khỏa thân đi vào trong phòng bếp, ôm người phụ nữ đang đưa lưng về phía mình.
Cô đang nấu canh lại bị anh ôm lấy, nhưng cũng không quay đầu lại. "Muốn ra ngoài sao? Chờ em một chút, canh này phải nấu thêm một lát nữa."
Người đàn ông cúi đầu ngậm lấy vành tai cô, cách lớp quần áo, bàn tay mân mê bộ ngực đẫy đà, dương vật đã ngẩng đầu đang đâm vào bờ mông tròn trịa vểnh cao của cô.
Lúc này, cô mới phát hiện ra người đàn ông không mặc quần áo, cứ để vậy mà chạy từ trong phòng ra. "Anh lại muốn rồi sao? Nhưng mà.. canh sắp nấu xong rồi." Cô lộ ra vẻ mặt khó xử.
Người đàn ông không quan tâm mà cởi quần áo cô ra, cúi đầu liếm mút thịt vai cô, nâng một chân cô lên, từ phía sau mà cắm vào trong nơi riêng tư của cô.
Đường cong cơ thể anh rất hoàn mỹ, bởi vì huấn luyện bên ngoài thường xuyên mà mông cực kì rắn chắc, cơ bắp. Đôi chân dài màu bánh mật của anh đang tách hai chân mảnh khảnh trắng nõn của cô ra, kề sát mông cô với mình, ôm eo cô kịch liệt đong đưa.
"Không được, quá nhanh, ưm, chậm một chút." Người phụ nữ phát ra tiếng rên rỉ cầu xin, vươn cánh tay mảnh khảnh gầy yếu ra, kéo tay anh, cuối cùng cũng bỏ mặc nồi canh đang nấu.
Tay người đàn ông nâng cằm cô lên, in lại dấu vết của chính mình trên cần cổ trắng nõn yếu ớt của cô. "Làm sao bây giờ, càng ngày anh càng không thể rời khỏi thân thể em, làm em thế nào cũng thấy không đủ."
Người phụ nữ ngẩng cổ, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp mơ màng mê ly, trên hàng mi hơi rũ xuống, những giọt sương mới đang long lanh, môi đỏ khẽ nhếch lên, phát ra âm thanh làm người ta ngứa ngáy cả người.
Khi người đàn ông không phải đi diễn, tập luyện hay kêu gọi tài trợ thì anh luôn ở trong nhà với người phụ nữ, không phân biệt ngày đêm mà hưởng thụ thân thể tươi mới mềm mại của cô.

Tiếp ➡