Thật là một kế hoạch tuyệt vời!
[Thầy ơi, chào buổi sáng.]
[Hôm nay tôi có lớp, chúng ta có gặp nhau không?]
[Thầy ơi, hôm nay em không có tiết học, hẹn gặp thầy vào buổi học lần sau nha.]
[Em đang ở đâu, giữa trưa tôi sẽ tới tìm em.]
[Em đang bận làm bài tập thực tiễn ạ, tạm thời chưa có thời gian, hẹn thầy lần sau nhoa.]
[Em học lớp bốn?]
[Dạ.]
[Tên là gì?]
[Ai nha, thầy không được hỏi như vậy đâu, như này khác gì tra hộ khẩu chứ, thật không thú vị chút nào.]
[Em muốn cho thầy một bất ngờ, đến lúc đó em sẽ mặc đồ lót ren đen tới gặp thầy nhé.]
Tùng An chụp ảnh đồ lót ren đen mặc bên trong chiếc áo sơmi trắng gửi qua, còn gửi kèm một đoạn tin nhắn thoại thở gấp rêи ɾỉ qua nữa.
"Thứ tư, tiết ba bốn muốn ở trong WC cạnh phòng học bị thầy dùng chim bự làm... a ư..."
[Tốt nhất là em nên mang theo quần áo để thay, bằng không sợ em bị chơi ướt đẫm đến không có đồ mặc.]
[Vậy em sẽ khoác áo khoác của thầy đi ra ngoài, phía dưới đều không mặc gì cả.]
[Đĩ da^ʍ.]
[Thầy không thích à?]
Tùng An cứ như vậy trả lời xuống dưới, cuối cùng Lâm Gia Dung cũng không đáp lại, cậu thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng hiện tại lại có chút hối hận vì mình để lộ ra những tin tức đó, ở chung một trường học với Lâm Gia Dung, sớm hay muộn gì cũng xảy ra chuyện.
Chờ câu thêm một tuần nữa, chờ anh ta có ham muốn với mình lập tức hắt hủi anh ta, sau đó xoá bạn bè.
Dù sao hiện tại cậu cũng đã để Lâm Gia Dung chú ý tới lớp bốn rồi, chắc hẳn anh ta sẽ không tra ra được cậu, hắc hắc hắc, cậu quả nhiên ở phương diện nào đó vẫn rất thông minh.
Lúc này Lâm Gia Dung đang trên đường đi về phía phòng học, anh nghĩ tới tấm ảnh chụp dâʍ ɖu͙© cùng với âm thanh mềm mại kia lập tức cảm thấy cả người nóng lên, vội vàng dừng lại niệm nội dung bài giảng hôm nay, ý đồ muốn dùng tri thức bỏ thêm vào trong não, đè ép ý nghĩ sắc dục, anh không muốn mình lại động dục ở trong trường.
Sau khi bình tĩnh lại Lâm Gia Dung nghĩ tới những lời nói của tên nhóc đó, lập tức cảm thấy có chỗ không thích hợp, thời điểm nói chuyện phiếm anh đều bị du͙© vọиɠ chi phối, xem nhẹ rất nhiều chi tiết.
Thứ nhất, sinh viên lớp bốn có thể có cơ hội thực tiễn gì chứ, khi xem qua bài luận văn anh cũng có thể phân biệt được, người này ngày thường không phải là người yêu thích học tập, không hề có ý nỗ lực tiến lên, không đến nỗi vì bài thực tiễn mà không có thời gian gặp anh.
Thứ hai, lúc ban đầu thêm anh là bạn tốt khi nói chuyện còn gọi là anh trai, cũng không trực tiếp nói cho anh biết cậu ta là học sinh của anh, về sau khi gửi bài luận văn mới bị bại lộ, hơn nữa bài luận văn kia còn là nhất thời copy paste viết linh tinh, thái độ rất không nghiêm túc, không giống như muốn tìm anh hướng dẫn, chỉ giống như muốn tìm một cái lý do để phát da^ʍ.
Nói chuyện nửa thật nửa giả, nhưng ảnh chụp cũng không phải giả, hoa huyệt và vυ" đều là thật, logic này quả là không ổn.
Lâm Gia Dung và học sinh của mình đều giao lưu qua QQ, số mà đĩ da^ʍ này dùng để nói chuyện với anh là số WeChat, thật ra cũng có rất nhiều người lười đổi số Wechat để đăng kí dịch vụ khác, chỉ cần đĩ da^ʍ nhỏ này không đổi, thân phận của cậu ta lập tức bị công bố.
Lâm Gia Dung ở trong nhóm học tập trên QQ gửi hình ảnh mã quét của một nick WeChat, yêu cầu học sinh quét mã để thêm vào, lấy lý do vì tiện trao đổi học thuật, nên mọi người tự động thêm mình vào, hơn nữa yêu cầu sửa lại ghi chú.
Tiếp theo là xem thành viên của hai group chat, sau đó anh thấy được một chân dung quen thuộc, ấn vào quả nhiên là đĩ da^ʍ nhỏ, mà cậu lại còn sửa ghi chú là Tùng An.
Đây là lớp anh sẽ dạy hôm nay, buổi học hôm thứ tư rõ ràng là nói dối, hơn nữa cư nhiên dùng số WeChat để vào, còn vào sửa cả tên, thật đúng là ngu ngốc.
Cái tên Tùng An này... Có chút quen thuộc...