Jenny khó hiểu nhìn người con gái xinh đẹp trước mắt..Cô hay đến Lâm gia chơi cũng hay gặp Lâm Giản Đình ở đó tuy vẻ bề ngoài của cô lúc đó đã xinh đẹp nhưng giống như viên ngọc thô chưa qua mài dũa.Bây giờ cô đã thay đổi không còn vẻ lọm thọm, hốc hác ủ dột, hay quần áo cũ kĩ ngày nào mà bây giờ nhìn sơ quần áo cô mặc cô ta cũng biết toàn là hàng hiệu đắc đỏ.Nhìn xem làn da trắng mịn,khuôn mặt hồng hào, rạng rỡ xinh đẹp hơn ngày xưa rất nhiều nhìn cô như bây giờ như kén hóa bướm, nhìn qua cũng biết cô chắc chắn sống rất sung sướng và giàu sang...Nhưng cô ta thấy lạ khi nào mà Lâm Giản Đình trở nên như vậy,không phải Lâm Ái Hân nói Lâm gia đã đuổi cô ra khỏi nhà, không phải bây giờ cô nên khổ sở, lăn lộn ngoài đường tìm miếng ăn hay sao? Tại sao lại xuất hiện nơi sang trọng này còn với bộ dáng cao quý, đẹp hết phần thiên hạ thế này..thật khó hiểu??...
-" Tôi.."
Đang định nói tiếp thì điện thoại reo lên là của Hạ Quân Vỹ, Tần Lam chừng chờ, gật đầu xin lỗi đối phương rồi tiếp nhận điện thoại...Tiểu Trần liếc nhìn Tần Lam nghe điện thoại, bước nhanh đến trước mặt Jenny, không biết nói gì đó, chỉ thấy cô ta gật đầu rồi nhanh chóng rời đi..Khi điện thoại kết thúc Tần Lam nhìn xung quanh nhưng không thấy người cần tìm, cô quay sang Tiểu Trần.
-" Cậu có thấy cô gái lúc nãy nói chuyện với tôi không?"
-" À! cô ấy nói có công chuyện nên đi trước rồi"
Tiểu Trần mặt tỉnh bơ đáp lời..
Tần Lam nhíu nhíu mi khó hiểu...cái tên Lâm Giản Đình cứ văng vẳng bên tai nhưng một chút ấn tượng cô cũng không có...
Hạ Quân Vỹ từ phòng tắm đi ra, mắt thấy người con gái ngồi trên giường đăm chiêu nhìn bức tranh mới treo trên tường...nhưng anh biết đầu óc cô không hề đặt vào bức tranh...Hạ Quân Vỹ không nói một lời leo lên giường ôm cô vào lòng, mặt vùi vào hõm cổ cô..
-" Sao thế? "
Giọng nói trầm ấm vang lên, Tần Lam bừng tỉnh xoay người lại ôm cổ anh, nở nụ cười tươi.
-" Em chỉ đang ngắm bức tranh thôi"
Anh gật đầu xem như đã hiểu..ánh mắt sâu thẳm nhìn cô.
-" Lúc sáng em gặp người quen?"
Nụ cười trở nên cứng ngắt sau đó tắt lịm, ánh mắt lo lắng hướng về anh....
-" Dạ..anh biết rồi sao?..cô ta gọi tên em là Lâm Giản Đình."
-" Vì sao không nói anh nghe?"
Lời nói rất nhẹ, nhưng cô biết anh đang kìm nén tức giận..
-" Em...em..."
Cô không biết nói gì nữa, cô sợ anh tức giận, quả nhiên vòng tay được nới lỏng, rồi buông hẳn ra, anh xoay người định bước xuống giường..Tần Lam hốt hoảng ôm anh từ phía sau..
đọc tiểu thuyết ngôn tình giúp biết thêm được vốn từ linh hoạt cho bạn khả năng phân biệt sự vật sự việc tốt hơn và khiến bạn có thể nói chính xác suy nghĩ của mình, và trở nên rõ ràng thay vì mơ hồ mông lung khi chia sẻ suy nghĩa và ý kiến hoặc chỉ đơn giản là khi trò chuyện. Điều này tăng khả năng người khác thấu hiểu điều bạn muốn thể hiện, và đồng thời nó còn…Giúp bạn hiểu người khác. Đây là kỳ vọng mà hahatruyen mong muốn đen đến cho bạn.
-" Quân Vỹ..em..em không có muốn tìm lại trí nhớ...em sẽ không suy nghĩ về chuyện này nữa..anh đừng giận...em...em sẽ không như vậy nữa"