Đó không phải là chuyện nhỏ, vì suýt nữa Đỗ Triều Nhan bị mất tài liệu thì không thể nhập học được, nhưng cô vẫn tốt bụng tha thứ cho gã, đồng ý một bữa cơm có thể giúp gã giảm bớt cảm giác áy náy
Có lẽ lúc đó cô đã thích gã rồi, Tô Mục tự mãn, ánh mắt rơi vào những món ăn trên bàn, gã đành cam chịu ăn tạm, vợ gã thì lúc nào cũng phải được cưng chiềụ
Sáng sớm, ánh nắng ấm áp đầu xuân xuyên vào nhà qua tấm rèm vải trắng họa tiết xương cá, người phụ nữ đang ngủ nhíu mày lẩm bẩm, lập tức bị một cánh tay rộng chặn lại.
Khi khe rãnh giữa hai lông mày của cô được vuốt thẳng, người đàn ông nhẹ nhàng vén những lọn tóc xõa của cô, dùng đầu ngón tay véo nhẹ lên má cô.
“Anh đang đánh thức em hay vẫn muốn em ngủ vậy?”
Đỗ Triều Nhan vừa mở mắt ra, cột tóc cô lại, bất mãn nheo mắt lại “Tối hôm qua mấy giờ anh mới về, sao lại không có động tĩnh gì?”
“Khi về em đã ngủ say.” Người đàn ông ôm lấy eo cô, giọng điệu tràn đầy cưng chiều “Anh sao nỡ đánh thức em được, nếu cứ tự nhiên mà quấy rầy giấc ngủ của em, anh sợ rằng với tính tình nóng nảy của em thì anh sẽ bị bạo hành gia đình quá.”
Đỗ Triều Nhan tức giận khịt mũi, thoát ra khỏi vòng tay của gã, vươn nửa người duỗi thẳng ra.
Ánh mặt trời chiếu qua chiếc váy ngủ kiểu châu Âu màu trắng của cô, khắc họa đường cong thanh tú, nó trực tiếp đập vào mắt người đàn ông. Tô Mục mím môi nói nhỏ, lại nói, xem ra bọn họ đã lâu không có làm chuyện kia.
“Anh đang làm gì vậy?” Đỗ Triều Nhan bị người đàn ông đột nhiên đè dưới người, nhíu mày.
“Triều Nhan, chúng ta nên sinh con không?” Người đàn ông vén tóc trên má cô ra sau tai cô, cúi người xuống chạm vào trán cô một cách trìu mến “Bởi vì công việc, chúng ta luôn luôn không muốn có con, nhưng bây giờ đã đến lúc?”
Cô sắp bước sang tuổi ba mươi, ở độ tuổi lớn hơn nữa việc sinh con có thể nguy hiểm.
“Anh có chắc không, anh đã sẵn sàng làm cha chưa?” Đỗ Triều Nhan nheo mắt hỏi gã.
“Đương nhiên rồi.” Người đàn ông cười thầm, môi nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi cô “Anh luôn sẵn sàng làm cha những đứa con của chúng ta.”
Chỉ một giây trước khi môi người đàn ông chạm vào môi cô, Đỗ Triều Nhan đã vươn tay ôm mặt gã, tiếc nuối lắc đầu “Xin lỗi anh, hôm nay là kỳ kinh nguyệt của em rồi.”
Cơ thể Tô Mục có mùi sữa tắm, lẽ ra gã đã đi tắm vào ngày hôm qua, nhưng không có quần áo đã thay của gã trong giỏ giặt ở phòng ngủ chính.
Đỗ Triều Nhan lạnh lùng nhìn giỏ quần áo bẩn trống rỗng, khóe miệng nhếch lên hiện một vẻ giễu cợt, cứ như thế này, còn có thể nói muốn có con với cô sao?
Mỗi khi gã làm việc gì đó với người phụ nữ khác mà khi về nhà chưa kịp tắm rửa thì gã sẽ sử dụng phòng tắm ở tầng dưới, rồi chỉ nhét quần áo vào máy giặt.
Dữ dội đến cỡ nào, dù có về muộn đến nỗi vẫn chưa kịp tắm rửa?
Gã không muốn lãng phí thời gian vào những việc như đi tắm? Khi ở bên những người phụ nữ đó, gã chỉ muốn dành từng phút từng giây đều ở trên giường.