Chương 9
đi vào tɾong, bên cạnh là cha hắn cũng có mặt.
Bọn họ vừa xuống xe thì lập tức có rấtnhiều phóng viên nhào đến, chỉa mirco vào, liên tục hỏi “Ông Thương con trai của ông có thật đã xâm hại tình du͙c một cô bé vị thành viên không?” “Ông Thương nghe nói ông muốn dùng tiền để ém chuyện xuống như không thành đúng không?” “Ông Thương xin hãy trả lời chúng tôi đi.” Bước chân đang đi của Thương Dận bỗng nhiên dừng lại, hắn quay mặt về phía phóng viên đã hỏi câu đầu tiên, đột nhiên cười to, mắt nhìn thẳng vào máy quay, miệng đưa sát vào mirco phun ra một câu “Phải, đúng là tôi.” Sau đó trước ánh mắt của mọi người, hắn cười ha ha đi vào tɾong.
Ai cũng sởn tóc gáy, rùng mình.
Sao trên đời lại có người điên như vậy.
Khi nhìn thấy hai cho con nhà họ Thương hiên ngang đi vào tòa án dưới sự bảo vệ của vệ sĩ, Thời Tống siết chặt nắm đấm, dùng đôi mắt chứa đầy thù hận nhìn bọn họ.
Khi đi ngang qua ông, Thương Dận còn dừng chân lại, mỉm cười với ông một cái.
Nụ cười thách thức, không biết hối lỗi của tên tội phạm.
“Mày…” Thời Tống tức giận, không kiềm chế được tiến về phía bọn họ vài bước nhưng lập tức bị hàng xóm xung quanh ngăn cản.
“Ông kiềm chế một chút, pháp luật nhất định sẽ trừng trị hắn.” “Ông Thời.” Bỗng nhiên có tiếng gọi ông, Thời Tống quay lại thì nhìn thấy cảnh sát Lục đã giúp đỡ ông lần trước cũng tới đây.
Ông ngạc nhiên hỏi “Sao cậu cũng tới đây?” Lục Thanh Diễn đáp “Ban đầu tôi là người lãnh vụ án này nên cũng đến đây để ủng hộ ông." Nói xong thì anh hỏi tình hình của Thời Ưụ Thời Tống mệt mỏi lắc đầu, đáy mắt tràn ngập đau khổ đáp “Đêm qua con bé có tỉnh lại một lần nhưng nhịp tim đột nhiên tăng cao, bác sĩ phải tiêm cho một mũi thuốc an thần để con bé ngủ tiếp.” Lục Thanh Diễn nhớ đến hình ảnh của Thời Ưu lúc hắn tới bệnh viện để điều tra.
Cô bé ấy, rấtlà đáng thương.
Còn nhỏ như vậy, tại sao lại gặp phải chuyện này.
Nhân viên tòa án bước ra thông báo phiên tòa sắp bắt đầụ Thời Tống liền đi vào tɾong, có rấtnhiều người tới để ủng hộ ông.
Cư dân mạng từ xa cũng tới và những hàng xóm sống chung tɾong khu ổ chuột.
Khi phiên tòa chính thức bắt đầu, luật sư bên Thời Tống đã đứng lên và nói những lời đanh thép, còn đưa ra nhân chứng là người phát hiện sự việc ở tɾong con hẻm.
Luật sư này là người từ xa đến, nguyện ý giúp đỡ ông miễn phí.
Quan tòa cho gọi nhân chứng lên bục, luật sư bên Thương Dận bắt đầu hỏi “Xin hỏi ông, hôm đó ông đi đâu mà lại phát hiện ra.” Ông chú đó hồi hộp trả lời “Tôi vừa đi lượm ve chai về thì nghe thấy tiếng hét vang lên nên đã chạy tới để xem.” “Ông đã nhìn thấy thân chủ của tôi ở đó đúng không?” Luật sư chỉ tay về phía Thương Dận đang ngã người trên ghế gỗ.
Ông chú nhìn the0 rồi gật đầu đáp “Đúng vậy chính là hắn.” Luật sư của Thương Dận lại hỏi tiếp “Ông đã nhìn thấy những gì?” Ông chú bắt đầu nhớ lại, vừa nhớ vừa nói “Tôi nhìn thấy hắn đang đứng, quần áo lộn xộn, khóa quần còn chưa kéo hết.” Ánh mắt luật sư lóe lên tia xảo quyệt, hỏi tiếp “Còn cô bé thì sao?” Lúc này Luật sư bên Thời Tống đã ngửi thấy mùi bẫy, anh ấy lập tức đứng lên nói “Luật sư bên bị kiện đã hỏi quá nhiều,